.
Dọc đường gió bụi
1 ... 295, 296, 297, 298, 299, 300, 301 ... 344 - bottom
ImageSan Jose



Image


Nơi Thời Gian Ngừng Lại
Sáng tác: Tường Văn
Hoà Tấu Guitar: Vĩnh Tâm




Thoáng qua như một giấc chiêm bao...


Image




Image




Image




Image


Lạc Mất Em
Nhạc: Lê Quang
Đàm Vĩnh Hưng




Lạc mất em rồi từ đây em hỡi
Lạc mất em rồi lạc cả một đời anh
Một đời anh mãi đi tìm
Một đời ôm kín nỗi niềm
Một đời anh vùi sâu trong thương nhớ

Đường vắng anh về người ơi có biết
Quanh chén rượu này mình anh uống để say
Say tình hay dối gian mình
Để làm một kẽ đau tình
Thì em ơi đừng để ta lạc mất một trái tim

ĐK:

Một trái tim vẫn còn chờ một trái tim

Giờ anh chỉ biết là yêu em trong tuyệt vọng
Anh giận mình tại sao không nói trước
Để bây gời mình anh với cô đơn
Đêm ngày mong nhớ

Người đến đây xin một lần người đến đây
Dù trong giây phút cũng làm tim anh như ngừng đập
Đừng trách rằng tại sao anh không nói
Để bây gời mình mãi lạc mất nhau
Muộn rồi muộn rồi phải không em...



Image

379674 top -
VietDitru is on new server. langtu thấy khá hơn không?

379678 top -
Dạ bẩm admin, em thấy ngon quá chừng :) Vào nhanh lắm!

Không còn congestion như mấy hôm trước nữa!

Cám ơn admin hỉ, làm phiền bác quá :))))

379680 top -
Mấy cái hình ở google server của lãng đang bị delay đó lãng biết không?

379682 top -
Em biết chứ, mấy hình đó em tháo xuống ở Google cho nhẹ acct. mà chưa kịp sửa lại trong topic đó, chứ Google Ok lắm bác, chút nữa chắc em cũng phải nâng cấp acct. lên 20G để dư space post hình.

379684 top -
Anh Lãng cho em mượn nhà để nhắn chị hoainguyen vài lời. Cảm ơn anh.

@Chào Chị hoainguyen,

Trước hết cho em xin lỗi, vì lu bu công việc nên không hồi âm cùng chị. Mong chị đừng buồn. Thơ chị tặng, em lôi qua Căn nhà thơ. Nếu Chị hết giận em và có thời gian thì cứ qua Căn nhà thơ xả lá Thu, em sẽ nhặt lá của chị :). Xin lỗi chị nhiều nhiều nghen.

380298 top -
@kecodon,

Cám ơn kecodon ghé chơi...(nghe quen quen :)



TeresaMD cứ tự nhiên...




**************




Chỉ là một câu chuyện, nhưng tôi nghĩ trên đời nầy có một bà mẹ như thế....




Image


Lòng Mẹ

Mỗi lần xem ti-vi đến tiết mục quảng cáo, nghe người ta nói như đinh đóng cột rằng "Bệnh phong ngày nay đã được điều trị khỏi hoàn toàn", bà Ngọ lại bật khóc. Có người biết chuyện kể rằng:

Ngày ấy, khi đi lấy chồng bà Ngọ mới mười bảy tuổi. Năm mười tám thì bà sinh anh Hòa, rồi đến chị Thà, anh Lý, chị Mân. Năm chị Mân lên ba tuổi thì ông Ngọ qua đời. Từ ấy bà không tái giá, quần quật một mình nuôi bốn con nhỏ. Mười tuổi, Hòa đã biết theo mẹ ra đồng đắp bờ, gieo mạ, cấy lúa, gặt hái. Mười lăm tuổi, anh là lao động chính. Ngoài việc đồng áng, anh còn có biệt tài câu tôm, có thể nói là độc nhất vô nhị ở xóm Vàm Ðinh này. Chỉ cần nhìn thế dòng nước anh sẽ đoán được tôm ở đó nhiều hay ít, đêm ấy anh câu được bao nhiêu. Khi lúa vào bồ xong, anh xuống ghe hết sông này tới rạch nọ, năm bảy ngày mới về nhà một lần, mang kè kè cái gọng tôm đầy ắp, đủ cho mẹ và mấy đứa em ăn đến lần về chuyến sau. Số tiền bán tôm được, anh đều đưa hết cho mẹ, cộng với mấy mùa lúa trúng liên tục, gia đình anh khá lên trông thấy. Ba đứa em anh được ăn học đàng hoàng. Năm anh mười tám nhiều gia đình ngấp nghé muốn gả con gái cho. Nhưng anh từ chối: "Ðể lo cho mấy đứa nhỏ học hành đến nơi đến chốn!'.

Thế rồi, Hòa bỗng nổi lên một triệu chứng lạ. Mặt anh hồng hào, bóng lưỡng khác thường, trên người mọc nhiều chấm đỏ. Bà Ngọ đưa anh đi khám, người ta bảo anh bị bệnh cùi. Anh bàng hoàng đau đớn. Còn bà Ngọ tưởng chừng như ngất đi được. Người ta bảo bà đưa con vào trị cùi Hàn Mặc Tử. Bà cự tuyệt: "Nó ra sao đi nữa vẫn là con tôi!". Có người mách mài vàng cho anh uống, nó sẽ lì lại. Bà làm theo. Anh cương quyết không uống: "Từ đây về sau con không làm gì ra tiền nữa. Má để dành số vàng ấy cho mấy đứa nhỏ ăn học và dưỡng già!". Bà khóc, bất lực. Trong những ngày tay chân chưa bị rút, Hòa vẫn đi câu tôm. Nhưng tôm anh câu được bán chẳng ai mua, và chẳng ai còn mộng gả con gái cho anh. Người ta xa lánh anh. Ngay cả thằng Lý, con Mân cũng chẳng dám ăn tôm của anh. Chúng thấy anh ở nhà trên là rút xuống nhà dưới. Con Thà học lớp mười ở trên huyện, mỗi lần về nhà cũng khạc nhổ lung tung. Ðêm ấy đợi chúng ngủ hết, anh gọi bà Ngọ ra sân, bàn: "Má à! Thân con bệnh hoạn, để tránh lây cho má và các em, con lên Nền Ngãi cất chòi ở riêng!". Nền Ngãi nó xứng đáng với tên gọi đó. Bởi mấy mươi công đất vô chủ mọc toàn là ngãi. Có truyền thuyết kể rằng, đó là ngãi bùa của một lão người Chà trồng để dùng vào việc gọi hồn bắt vía. Ngãi ăn toàn thịt gà. Khi lão người Chà về ấn, ngãi đói đã cuốn một chú mục đồng vào ăn thịt, khi chú đứng thả diều gần đó. Chuyện là hư, nhưng việc lại thực: không ai dám tới gần Nền Ngãi. Nghe anh Hòa nói, bà Ngọ khóc ròng: "Không được Hòa ơi! Con ở trên đó một mình đêm hôm gió máy làm sao má hay, má biết. Nếu được đổi mệnh cho con má đây cũng sẵn sàng, nói chi đến chuyện sợ lây!". "Con hiểu má! Nhưng má phải thương cho ba đứa nhỏ. Nếu chúng lây bệnh tội lắm!". "Vậy má sẽ lên Nền Ngãi ở với con!". "Má còn phải lo cho ba đứa nhỏ!". Sáng lại anh Hòa lên Nền Ngãi phát bỏ một góc làm nền cất chòi. Cản không được, bà Ngọ nấu cơm đem lên và phụ anh một tay. Bà bảo ba đứa nhỏ nghỉ học ở nhà một ngày, thằng Lý ra vườn đốn cây, con Thà, con Mân đốn lá, xé lạt, chầm. Chúng mừng rơn vì từ nay không còn bị ở chung với thằng cùi, nên đứa nào cũng làm việc cật lực. Nếu là ngày trước, phát ngãi đắp nền anh chỉ làm vài tiếng đồng hồ. Bây giờ tay chân anh không con tuân theo lý trí, nên hai mẹ con làm quần quật từ sáng tới chiều mới xong. Anh Hòa về nhà chở cây lá lên dựng chòi ngay đêm ấy. Bà Ngọ bịt chỗ này, chắn chỗ kia sợ gió lọt vào làm lạnh con bà. Ðến sáng căn chòi mới hoàn thành.

Image

"Ra ở riêng", anh không mang theo thứ gì quý giá, chỉ lấy chiếc ghe, bộ đồ nghề câu tôm, cây len, bộ ván, cái mùng cũ và xin bà Ngọ mua cho cái võng mới. Mới đầu anh định đem xoong nồi tự nấu, nhưng bà Ngọ bảo sẽ đem cơm lên cho anh ngày hai bữa. Anh Hòa lên Nền Ngãi, bà Ngọ cảm thấy căn nhà sao trống trải lạnh lùng. Ðêm nào bà cũng khóc. Mặc dù ngày hai lượt bà đem cơm lên Nền Ngãi và cũng hai lượt đem tôm trở về. Bán chẳng ai mua, ba đứa nhỏ thì không dám ăn tôm của thằng cùi, chỉ mình bà ăn. Bệnh của Hòa ngày càng lan, tay chân rút lại, vấn thuốc một cách khó nhọc. Thấy vậy bà vấn sẵn mươi mười lăm điếu đem lên mỗi ngày. Cứ mỗi lần thè lưỡi liếm giấy quyến cuốn lại cho chặt là bà ho sặc sụa. Riết rồi cũng quen. Bà nghĩ vấn thuốc đã khó, hẳn câu tôm lại càng khó hơn. Bà bảo anh đừng đi câu tôm nữa. Bà đã ngán lắm rồi. Chiều ấy bà thấy tay anh chảy máu dường như bị vật gì đó cọ xát vào vết thương. Bà xé vạt áo băng lại cho anh và chống xuồng vào xóm mua thuốc nhức, thuốc cảm. Bà nói: "Hòa à, đêm nay má ngủ lại đây với con!". "Dạ!". Giọng anh không còn trong, mũi đã xẹp. "Má ngủ trên võng nghen!". Cái võng đêm đầu tiên dựng chòi anh giăng. Nhưng chưa bao giờ anh nằm, chỉ dành cho bà Ngọ ngả lưng, mỗi khi bà đem cơm lên. Bà nói: "Thôi, để má ngủ chung với con!". "Con không quen ngủ chung với ai má à!". Bà hiểu ý con, sợ lây bệnh cho mẹ. Bà bước đến giường, sập mùng: "Ðể má đập muỗi cho con!". "Ðừng má! Mắt má lem nhem! Không khéo cháy mùng, rồi cháy chòi con mất!". Bà không muốn làm trái ý đứa con tội nghiệp, nên xuống võng nằm. Anh hỏi: "Mấy đứa nhỏ năm nay lên lớp hết không má!". "Lên hết!" Con Thà sắp thi hết cấp ba rồi. Nó học giỏi lắm. Năm nào cũng được khen. Hai đứa kia cũng vậy!". Anh hỏi thăm bà con ở trong xóm và nhắc mẹ mùng 9 tới đám giỗ ba. Ðược một lúc anh thiếp đi, vì trong thuốc cảm có kèm thuốc ngủ. Bà rón rén bước tới, giở mùng, chun vào ngồi bó gối nhìn thân hình tàn phế của con qua những giọt nước mắt lăn dài, bất lực. Và bà thầm trách những đứa con khỏe mạnh, chúng là một lũ vô ân bạc nghĩa, ăn ở không nghĩa không tình. Từ ngày anh hai nó lên Nền Ngãi ở đến giờ chẳng đứa nào vác mặt lên thăm, thậm chí chẳng hỏi bây giờ bệnh tình anh nó ra sao? Còn gì là đạo lý, hả trời! Chúng đang ăn học là tiền của ai? Của anh chúng khi còn khỏe mạnh làm ra cả thôi! Phải chi anh Hòa không bệnh, hẳn bây giờ bà đã có một hai đứa cháu nội ẵm bồng. Người ta thường nói, ở hiền gặp lành. Không! Bà không tin! Con bà đó, ở hiền hiếu thảo, sao chẳng gặp lành? Và bà ngồi như vậy cho đến khi trời sáng.

Sáng hôm mùng chín, con Thà vừa mở cửa đã thấy một giỏ tôm đầy ắp để trước hàng ba. Nhìn giỏ tôm bà Ngọc khóc: "Anh hai mầy đem về cúng ba mầy đó!". Chúng nó đứa thè lưỡi, đứa so vai. Chẳng đứa nào dám đụng vào giỏ tôm. Bà Ngọ tự làm lấy đem lên bàn thờ cúng ông Ngọ: "Ông ơi! Ông có linh thiêng hãy về đây chứng giám cho lòng thành của đứa con tàn tật và phù hộ độ trì cho nó!".

Mùa hè đến, cả ba đứa con Thà, thằng Lý, con Mân đều ở nhà. Ðêm qua bà Ngọ bị sốt, sáng dậy không nổi, bà bảo chúng đứa đi chợ, đứa nấu cơm, đứa đem lên Nền Ngãi cho anh hai. Ðứa nào cũng dành đi chợ hoặc nấu cơm và từ chối việc đem lên Nền Ngãi. Bà quát: "Lũ súc vật! Chúng bây không có tình người! Còn ở đó cãi nữa tao giết không còn một đứa!". Song bà chỉ định, con Thà đi chợ, con Mân nấu cơm, thằng Lý đem lên Nền Ngãi. Thằng Lý quạo quọ, mặt chừ bự như cái mâm: "Ðem thì đem!". Còn mấy trăm thước nữa mới tới Nền Ngãi, nó đặt xoong cơm, đĩa cá kho và tô canh bí lên bờ mẫu, gọi to lên: "Anh hai ơi! Ra lấy cơm!". Nghe gọi, anh biết ngay thằng Lý, từ lúc lên đây tới giờ anh chưa gặp nó. Anh nhớ nó cồn cào. Nhiều lần anh định nói với mẹ kêu mấy đứa nhỏ lên cho anh thăm, nhưng lại thôi. Sợ em thấy mình tàn phế nó buồn. Anh cố sức chạy ra khỏi chòi và gắng giọng hét lên: "Anh hai nghe rồi Lý ơi!". Nhưng khi anh ra được tới chỗ để cơm thì thằng Lý đã quay mũi xuồng vào xóm chống đi như ma đuổi. "Lý! Lý ơi!". Anh chạy theo, lại té lăn cù xuống ruộng. Anh gượng đứng lên: "Lý ơi! Dừng lại anh hai nói cái này!".

Nó vẫn chống sào xé nước. "Má đâu?". Vẫn không quay đầu lại, nó đáp: "Má bệnh!". Anh đứng lặng lẽ nhìn theo đến khi chiếc xuồng khuất trong bờ lá. Anh chậm chạp, nặng nề quay lại bưng xoong cơm về chòi. Không ăn! "Không biết má bệnh gì? Có nặng lắm không? Má uống thuốc gì chưa? Mấy đứa nhỏ chăm sóc má có chu đáo không? Má ăn cơm hay ăn cháo? Mình phải về nhà thăm má ngay. Nhưng không được! Người mình lở lói như vầy. Tối mình sẽ về... sẽ về!". Anh ngồi bên cửa chòi trông mặt trời nhích dần... nhích dần tưởng như từng ly một. Từ khi sinh ra, lớn lên cho tới bây giờ anh mới thấy một ngày dài. Mặt trời ơi! Hãy quay nhanh thêm chút nữa! Nếu như có Ðấng Tối Cao, người bảo rằng: "Hỡi tên cùi khốn khổ kia! Ta sẽ cho người toại nguyện một trong hai điều: Hoặc là ngươi lành bệnh, hoặc là mặt trời lặn ngay!". Anh sẽ bảo: "Xin thưa! Con chọn mặt trời lặn ngay!". Rồi chiều cũng dần buông theo quy luật tự nhiên. Mọi khi nghe tiếng cúm núm kêu chiều anh buồn não ruột, giờ lại thấy vui. Vừa chạng vạng tối, anh ép cây sào giữa hai bàn tay còi cọc, khó nhọc chống chiếc ghe đi. Anh neo ghe lại một khúc vắng cách nhà hơn ba trăm thước rồi lên bờ lê bước về nhà. Kia rồi! Căn nhà anh đã sống gần hai mươi năm, ẩn mình dưới một tán còng rộng lớn. Cây còng anh đã bứng từ sau hè đình đem về trồng từ mười năm trước. Tim anh như muốn vỡ. Căn nhà - Nền Ngãi cách nhau không đầy ba cây số, vậy mà suốt ba năm ròng rã anh mới được về thăm. Giá mà bây giờ là ban ngày để anh nhìn rõ từng viên gạch lót nền, nẹp tre, tàu lá. Bỗng có ánh lửa phát ra từ con cúi, cầm con cúi là một người đàn bà, đứng bên cạnh người đàn bà là con Thà: "Chà, con Thà mau lớn quá, cao bằng má rồi còn gì!". Anh muốn chạy đến với nó. Không thể! Nó nói: "Cảm ơn bác hai tới thăm má con!". "Bây sao màu mè quá! Chỗ xóm giềng với nhau! Khi má mày khi tao! Nè, dạo này tao thấy má mày có cái gì hơi khác khác. Coi chừng bả lên Nền Ngãi hoài lây thằng Hòa đó! Thôi, bác hai về!". "Dạ!". Anh nhận ra tiếng bà hai Hội. Ðường về nhà bà phải đi ngang qua chỗ anh đứng. Anh vội nhảy xuống bờ lá, thu mình co ro giữa mấy buội bập bè, muỗi bị động ổ vây lấy anh như hốt trấu vãi lên người. Bà hai Hội bỗng đứng lại nói với con Thà còn ở giữa sân: "Tao thấy có cục gì đen đen mới lăn xuống đám lá!". "Có gì đâu, bác hai!". "Thiệt mà!". "Bác nói thấy ghê!". "Chắc là ma!". "Không đâu bác ơi! Chắc tại bác quơ con cúi, bóng mấy tàu lá dừa dọi xuống!". Bà hai Hội bước gấp đi. Anh tự hỏi: "Mình là ma sao?". Câu nói của bà cứ văng vẳng bên tai anh"... coi chừng bả lên Nền Ngãi hoài, lây thằng Hòa đó!. Trời ơi! Lẽ nào tôi đã gieo rắc căn bệnh quái ác này cho má tôi? Má ơi! Hãy tha lỗi cho con! con sẽ không làm khổ má nữa đâu! Hòa bước lên bờ, quay trở lại ghe được một đoạn. Không, mình phải gặp má, phải thăm má. Cả ngày nay mình trông đợi trời tối. Mình phải biết bệnh tình của má ra sao? Anh quay trở lại và nép mình bên gốc cây còng. Nhà đã đóng cửa, không thấy gì được bên trong, anh cố lắng tai nghe xem có tiếng mẹ. Hình như mẹ đã ngủ, chỉ mấy đứa em còn thức. Con Thà: "Hồi sáng mầy có gặp anh hai không?. Thằng Lý: "Em đâu dám nhìn! Em để cơm lên bờ mẫu rồi chống xuồng về!. Con Mân: "Không biết ngày mai má phân công ai đem cơm lên cho ảnh?". Con Thà: "Mầy là cái chắc!". Con Mân: "Eo ơi! Tởm quá! Vái trời cho má phân công chị!". Ðừng trù xui!". "Nhỏ nhỏ, má nghe được, bả chửi bây giờ!". "Phải rồi! Hồi chiều thằng Lý không lên trên lấy xoong về, sáng mai lấy gì dỡ cơm đem lên!. "Lấy cái khác!". "Ðặng bỏ thêm cái nữa hả?". "Tại chị kỹ chứ mấy lần anh hai ăn cơm không hết, má đem về hấp lại bả ăn, có sao đâu!". "Mầy nói tao mới nhớ, hồi nãy bác hai nói coi chừng má lây anh hai đó!". "Má lây anh hai thì chỉ có nước em bỏ nhà đi thôi!". "Tao cũng vậy!". "Tao cũng vậy luôn!". Hòa nghĩ, vì mình mà cả gia đình phải khổ sở như vậy. Không nghe tiếng đứa nào nữa, anh đoán chúng nó đã ngủ. "Chắc không đứa nào dám ngủ với má. Vì sợ mình lây bệnh cho má, má lây qua tụi nó. Có lẽ chúng đang lo sợ không biết mai má phân công ai đem cơm lên Nền Ngãi cho anh hai. Các em ơi! Anh hai sẽ không làm phiền các em nữa đâu!" Anh núp bên gốc cây còng, mặc cho sương rơi ướt người, anh muốn uống lấy tất cả những kỷ niệm để rồi mãi mãi anh sẽ đi xa.

Image

Hơn nửa đêm, chờ cho các em ngủ say anh mới dò dẫm bước vào hàng ba đưa tay cào vách, sát bộ ngựa gỗ mà mẹ đã ngủ từ thủa mới gặp ba. Cào đến lần thứ hai thì anh nghe tiếng mẹ trở mình. Anh gọi khẽ: "Má, Má ơi!". Bà Ngọ ngồi bật dậy, quát hỏi: "Ðứa nào? Ðứa nào vừa kêu má?". Ba đứa nhỏ thức giấc, bước tới giường bà: "Má chiêm bao thấy gì mà mớ lớn dữ vậy?". "Má vừa nghe có đứa nào kêu "má ơi". "Má nằm mơ đó, có ai kêu má đâu!". "Thôi, má ngủ đi!. Bà Ngọ nằm xuống, tụi nó cũng đi lên giường ngủ. Bà không sao chợp mắt được, linh tính của người mẹ báo cho bà biết tiếng kêu má bà vừa nghe không phải là trong mơ. Ðến gà gáy canh ba thì bà lại nghe: "Má! Má ơi". Bà phóng xuống giường: "Mấy đứa ơi! Anh hai mày về!". Ðứa lớ ngớ, đứa đốt thêm đèn. Lo các em sợ hãi khi thấy mình, anh liền vòng ra phía sau nhà, chạy tuốt ra bờ kênh. Bà Ngọ lúi húi mở chốt cửa dưới và quát: "Mở chốt trên dùm tao!. Mấy đứa nhỏ bước tới hàng ba chụm lại, mắt đảo láo liên đề phòng anh hai. Bà Ngọ xách đèn cốc bước ra sân gọi: "Hòa ơi! Con ở đâu? Sao không ra gặp má? Má biết là con về! Má có lỗi với con, vì mấy hôm nay má bỏ con một mình! Con ơi! Hãy hiểu cho má. Vì mấy đứa em con còn nhỏ. Bây giờ chúng đã lớn hết rồi! Ngày mai má sẽ lên Nền Ngãi ở với con. Má sẽ chăm sóc con, Hòa ơi! Ra đây với má đi con! Má thương con mà Hòa! Hòa ơi! Ra đây đi con! Con không thương má thì con về đây làm chi hả Hòa?". Im lặng. Bà Ngọ ngồi xuống quờ tay lên đầu tóc mượn, lấy cây móc tai xỉa tiêm đèn lên cao, rồi lội xuống đám lá tìm Hòa. Cây đèn bị gió thổi tắt. Con Thà nắm tay bà dắt lên. "Má ơi! Má nghe ai kêu ai ở đây há, rồi má tưởng anh hai!". Bà quát: "Câm mồm! Tao đẻ nó ra, làm sao tao không nhận ra tiếng của nó chứ?".

Một lúc lâu sau bà Ngọ mới chịu lên nhà. Nhưng bà không ngủ, lúi húi thu xếp đồ đạc quần áo, xoong nồi, chén dĩa, củi đuốc để sáng mai lên Nền Ngãi ở với anh Hòa. Mấy đứa nhỏ chẳng đứa nào dám cản bà. Không biết chúng sợ bà chửi hay sợ bà đã lây bệnh của anh. Bà chồng chất lủ khủ một đống trước hàng ba. Vừa tờ mờ sáng trời đã đổ mưa. Mưa mỗi lúc lại nặng hạt. Gió giật từng cơn làm bà không sao đi được. Mãi đến hơn chín giờ mưa mới tạnh. Bà dọn đồ xuống xuồng. Bà bước đi một cách khó nhọc trên nền đất bùn nhão nhẹt ngoài sân. Cuối cùng thì bà cũng đem được những thứ đã chuẩn bị xuống xuồng. Chống đi! Xuồng cập bến Nến Ngãi bà không dám gọi con như mọi khi, bà nghĩ, trời mưa lạnh chắc nó đang ngủ. Nách bà cặp bó củi, hai tay bà xách xoong chảo bước lên chòi. Cái mùng đã vắt lên rồi mà con bà đâu không thấy. Lạ chửa! Bà gọi: "Hòa ơi!". Cũng không nghe anh trả lời. Cái ghe đậu dưới bên kia. Nó đi đâu? Bà gọi thêm một lúc nữa không nghe con trả lời. Bà đâm hoảng! Bà càn vào những bụi ngãi cao ngang đầu người. Vừa càn bà vừa la làng: "Bớ làng xóm ơi! Con tôi mất tiêu rồi!". Tiếng la vọng vào xóm kinh Ông Hào. Lũ trẻ ở kinh Ông Hào chạy qua xóm Vàm Ðinh kêu con Thà, thằng Lý, con Mân. Chúng nó và vài người đàn ông trong xóm chạy lên: "Chuyện gì vậy bà Ngọ?". "Thằng Hòa mất tiêu rồi!". Và gào thét. Thấy tội, người ta vạch ngãi tìm với bà. Ðược một lúc bà bỗng thét lên: "Trời ơi! Con tôi!". Người ta chạy đến thì bà đã nhảy xuống một cái huyệt được đào sẵn tự bao giờ, trên thềm huyệt còn vứt lại cây len. Anh Hòa nằm quay đầu về phía tây, mặt ngửa lên. Tất cả kêu rú lên kinh hãi rồi lùi ra xa. Bà Ngọ xốc anh Hòa lên tay, người anh còn mềm nhũn, oằn oại. Bà đặt anh lên thềm huyệt trước rồi leo lên sau. Bà lại bồng anh lên, chạy vào chòi. Người ta không hiểu bà Ngọ ốm yếu nhỏ thó như vậy, tại sao lại thực hiện những động tác ấy một cách nhanh nhẹn, gọn gàng. Bà đặt anh lên giường cởi quần áo, lau chùi, thoa dầu đánh gió, giật tóc mai. Mọi việc ấy chỉ mình bà làm. Người ta túm tụm lại ở ngoài sân chòi. "Hòa ơi! Tỉnh lại đi con! Má lên đây ở với con nè! Con chết rồi má ở với ai? Sao con im lặng, không nói chuyện với má hả Hòa? Con còn giận má hả, con ơi!". Một người đàn ông lên tiếng: "Sao tụi bây không vô trỏng kéo chị Ngọ ra? Thằng Hòa chết lâu rồi!". Cả ba đứa chạy vào chòi, lôi bà ra sân, Ðứa nào cũng nôn thốc, nôn tháo. Bà hét: "Buông tao ra! Tao lên đây ở với thằng Hòa!". Bà cào cấu, cắn xé ba đứa nhỏ rồi ngất lịm đi! Người hàng xóm phân công: "Con Thà, con Mân đưa bà Ngọ về nhà chăm sóc, đừng cho bả chạy lên trên này, thằng Lý theo tao về nhà lấy ghe ra chợ nhắc hòm!". "Má con cất tiền không biết chỗ nào!". "Nhắc chịu, mai mối tính!".

Cái tin "Cùi Hòa" chết chẳng mấy chốc lan truyền khắp cả xóm. Khi biết để anh trên Nền Ngãi người ta mới dám đến nhà bà Ngọ chia buồn. Không biết ngày ấy bà tỉnh rồi ngất, ngất rồi tỉnh bao nhiêu lần. Khi tỉnh bà bảo phải đem anh Hòa về nhà khâm liệm. Người ta khuyên bà nên giữ vệ sinh chung. Một vài người đàn ông mặc áo cao su, mang găng tay, bịt mồm bịt mũi bằng đủ thứ loại khăn, trây trét dầu cù là khắp người, rồi đưa hòm lên Nền Ngãi tấn liệm anh Hòa. Khi những người đàn ông đã đắp xong mộ trở về thì những người đàn bà mới buông bà ra. Bà chạy bộ lên Nền Ngãi, băng qua con kênh, lăn đùng ra mô đất mới cào bới, rồi ngất lịm đi.

Người ta đốt bỏ cái chòi hôi hám, bệnh hoạn.

Một tháng sau ngày anh Hòa chết bà Ngọ mới lê bước xuống giường. Và hai tháng sau nữa bà mới cầm chiếc lược gỡ mái tóc rối tung, bùi nhùi như ổ rơm.

Image

Năm nay bà Ngọ đã bảy mươi. Các con bà ai cũng có địa vị, nhà cao cửa rộng trên tỉnh, trên huyện. Mỗi lần họ về đều bàn việc đưa bà lên tỉnh, lên huyện ở, nhưng bà từ chối: "Tụi bây đủ lông đủ cánh hết rồi, ăn đâu ở đâu thì mặc. Còn tao ở đây hương khói cúng kiếng cho ổng với thằng Hòa!". Các con bà biết ép cũng không được. Chị Thà cho đứa con gái mười sáu tuổi xuống cơm nước cho ngoại. Thanh minh năm nay chị Thà, anh Lý, chị Mân về đầy đủ. Bà nói: "Mai là ngày tốt, tụi bây lên Nền Ngãi lấy cốt anh hai bây về cho nó nằm gần ổng, sau vườn". Các anh chị nhìn nhau im lặng, ai cũng sợ khơi lên cái ổ vi trùng làm ảnh hưởng môi trường. Cuối cùng chị Thà nói: "Anh hai nằm ở đó đã hai chục năm rồi! Dời tới dời lui chi cho động mồ mả!". Anh Lý phụ họa: "Anh chết như vậy chính quyền người ta không cho đào bới lên đâu!". Chị Mân thêm vào: "Chị Thà, anh Lý nói phải đó má! hay để tụi con hùn tiền xây cái mả đá!". Bà Ngọ quát: "Thôi thôi, không làm phiền mấy người! Mấy người không làm thì để tôi tự làm!". Biết tính bà Ngọ nói thì làm. Trời chưa sáng rõ các anh chị cáo từ lên tỉnh lên huyện với nhiều lý do khác nhau. Họ không muốn ở lại để nghe người đời nguyền rủa, để cho bà già đi bốc mộ một mình. Chị Thà không quên nói với bà Ngọ cho con gái chị về tỉnh trông em vài ngày để chị đi công tác ở Vũng Tàu. Bà cũng chẳng cần giữ lại làm gì.

Bà mướn mấy tay thanh niên ở xóm lên Nền Ngãi bốc mộ anh Hòa, đào cái huyệt bên cạnh mộ ông Ngọ và đóng cái quách đựng hài cốt. Hai việc sau thì họ nhận làm dùm, còn việc trước thì họ từ chối cho dù bà có ra giá bằng một tháng tiền công. Không làm thì thôi, để tự bà. Cái quách đóng một chút đã xong, bà đem bỏ xuống xuồng và mang theo bánh mứt, nhang đèn, len cuốc, xô chậu... bơi lên Nền Ngãi. Ðến mộ anh Hòa, bà bày bánh mứt đốt nhang khấn vái: "Hòa ơi! Bữa nay má đem con về nhà. Nếu có linh thiêng phù hộ cho má khỏe mạnh, đào mau thấy con!". Bà bắt đầu cuốc. Từng nhát cuốc giơ lên bổ xuống rất khó nhọc, nhưng bà lại không thấy mệt mỏi chút nào. Bà cuốc và cuốc mãi... cuốc mãi! Lúc mặt trời ngã bóng thì ló ra một mảnh ván. Bà khóc. Bà nghỉ tay, uống nước rồi lại cuốc. Ðến khi con nhắc nhen kêu thì bà đã cạy lên được từng mảnh ván cụn của nắp hòm mục ruỗng. Bà lại khóc. Nước mắt và máu từ đôi tay bà rơi vào một dòng nước trong xanh thấy rõ từng đốt xương người. Kia là mảnh xương sọ, kia là những chiếc xương sườn. Kia là đôi xương ống chân... Bà bước vào dòng nước ấy nhặt nhạnh từng đốt xương, lau chùi sạch sẽ chất vào xô. Bà làm xong việc thì hoàng hôn đã bao chùm lên vạn vật. Bà lọ mọ xách cái xô chứa hài cốt anh Hòa xuống xuồng chất vào cái quách đã lót sẵn cao su. Xong bà đóng nắp quách lại. Bơi xuồng về nhà.

Ðêm !

Dưới lòng đất tiếng côn trùng nỉ non ai oán, xa xa tiếng vạc ăn đêm kêu sương buồn tẻ, trời âm u vần vũ, lác đác một vài vì tinh tú nhạt nhòa cô độc, thỉnh thoảng một ngôi sao băng xẹt qua rồi mất hút giữa màn đêm băng giá, leo lét mấy ngọn đèn cầy mở ảo cắm trên chiếc quách soi đường cho bà Ngọ đặt dầm đạp nước đưa con về nhà. Bà ỳ ạch, khó nhọc đẩy cái quách lên bờ, ra sau vườn nơi có cái huyệt mấy tay thanh niên đào sẵn. Bà gắng sức đặt được cái quách xuống đáy huyệt. Xong bà lấp đất. Lấp mãi! Mưa lắc rắc! Mưa nặng hạt! Nước mưa tan trong những giọt nước mắt của bà. Bà lấp mãi cho đến nửa đêm thì đầy huyệt. Bà lấp mãi cho đến gà gáy sáng đã thành một mô đất nhô cao.

Bà áp mặt lên ngôi mộ mới thầm thì: "Hòa ơi! Giá mà thuở ấy có thuốc như bây giờ!".


Sóc Trăng, 12-1996
Trần Hồng Long



Image


Về Trên Sóng Cửu Long
Nhạc: Vũ Đức Sao Biển
Hương Lan



Chín dòng sông, chín dòng sông như chín con rồng
Ta về đây trên sóng... sông
Áo bà ba, áo bà ba trắng như mây trời
Nụ cười tươi trên sóng...dzui

Cùng qua sông khi mùa thu tới
Màu nắng mới, lòng phơi phới có ta bên người
xuôi ngược dòng sông... Cửu Long

Áo trắng ơi, người đi đã mấy thu rồi!
Trên sóng xanh, cứ ngỡ ai quay về...
Vầng trăng ai... xẻ đôi ra thành hai mảnh
Nửa chìm đáy sông, nửa lạc ở đầu sông áo trắng ơi!

( Cùng qua sông .......... )

Nửa chìm đáy sông, nửa lạc ở đầu sông áo trắng ơi!
Nửa chìm đáy sông, nửa lạc ở đầu sông áo trắng ơi!


380606 top -
Truyện đọc cảm động quá, không dấu nổi nước mắt.
Quả là lòng Mẹ thật bao la.

Cảm ơn langtu.

(Cũng may là con Mân chứ không là Mận, hehe)

380672 top -
Cám ơn chị mangot đã xem, mình cũng đã đọc nhiều lần và thấy rất xúc động...


@kecodon,

Nghe quen lắm đó...:)





Image


Còn Tôi Với Tôi
Nhạc: Chương Đức
Minh Tuyết




Chiều tàn dần mùa thu lá rơi
Người yêu bỗng đến bên tôi dịu êm
Ngập ngừng lời từ ly anh nói ra rồi
Cho tim em bồi hồi cay đắng
Một cuộc tình phai theo bước chân
Người yêu dấu đã xa tôi người ơi
Còn lại gì, giờ xin hãy nói một lời
Để thương nhớ vẫn còn trong tôi

ĐK:

Mãi xa rồi đã xa rồi
Còn gì đâu một cuộc tình hờ hững
Mãi xa rồi đã xa rồi
Giờ chỉ còn một mình tôi với tôi

Tình đầu là tình hay dở dang
Còn nhớ mãi khi cách xa nhau rồi
Tìm một lần mà sao cứ vấn vương hoài
Để người về từng đêm nhớ mong...


380880 top -

TÁC PHẨM TRÊN CÁT - Tác phẩm tuyệt vời của những nghệ sĩ vô danh


Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image

380943 top -
Cám ơn anh hungphitran.

Phải chi những công trình điêu khắc nầy mà bằng bê tông hay đá thì còn quài cho người ta chiêm ngưỡng :) Chứ đẹp như vầy mà bằng cát thì uổng quá !
Mình cũng nhớ có những lể hội điêu khắc trên băng như vậy, những công trình tuyệt đẹp rồi sau đó...tan ra mây khói. Thật tiếc quá.



Đây là những hình mình vô tình chụp trên đường đi làm, một đoàn convoy đang "hành quân". Có hôm ngừng chờ xe lữa băng ngang, thấy cả một đoàn tàu dài hơn hai cây số chở đầy xe tăng và súng pháo trên đường ra bến cảng Houston để xuống tàu đi đâu không biết, chắc là sang Trung đông vì những chiến cụ nầy sơn toàn màu cát sa mạc, rất tiếc vì bất ngờ nên không chụp được tấm nào...mới thấy tiền của bay theo mây khói theo những vũ khí quân trang quân dụng ra chiến trường, thật không kể xiết Mỹ đã tốn kém cho chiến tranh đến như thế nào...


Image



ImageNhững xe vận tải quân sự bây giờ khác với kiểu xe GMC mà ta thấy trong chiến tranh VN ngày trước



Image



Image

Kỷ luật quân đội thể hiện rõ nét. Các chiến binh vẩn đội nón sắt và chỉnh tề mặc dù đang ngồi trên xe trong trời nóng.

Image



ImageVệ binh Texas



ImageĐoàn xe Humvee bọc thép, mổi chiếc xe nầy trị giá hơn $100,000



Image



Và những hình st của quê hương Texas với những cánh đồng hoa Bluebonnet tím ngắt mênh mông....


Image



Image



ImageCon đường miền quê Texas chạy ngang qua những cánh đồng hoa...



ImageXa lộ ở Houston



Image

380982 top -
@teresamyduyen,
hoainguyen cũng bận, nay mới rảnh chút, mình cũng có lỗi nên không dám nhận lời xin lỗi của myduyen đâu. Mình sẽ vào căn nhà thơ. Cám ơn myduyen nhiều nha.


@langtu:
hoa đẹp quá ha.



Cái nhìn khắc khoải

Nguyễn Ngọc Tư


Khoa điện thoại cho tôi từ phòng lab:

- Hình xong rồi, đã lắm. Mày kiếm đâu ra ông già ngon vậy?

Tôi cười, gác máy rồi xách xe chạy lại chỗ Khoa. Những tấm ảnh đen trắng treo trên dây còn đọng nước, giọt rất tròn và trĩu. Khoa nghiêng đầu ngắm:

- Mày coi, hình như, trong mắt ông già này có nước.

- Mày cận bao nhiêu độ rồi?

Khoa mắc cở tháo cặp kính ra, đôi mắt đờ đẫn.

- Hôm trước ba rưỡi, bây giờ chắc ba tám rồi.

- Mắt mày cũng còn ngon lắm.

Khoa lại hỏi tôi cái câu ban nãy, "mày kiếm ông này ở đâu mà thần thái vậy?". Tôi không trả lời, ngước mắt nhìn về những bức ảnh của tôi. Trong mảng tối sáng trong vắt, khuôn mặt một người đàn ông hiện lên, trầm lặng mà sâu sắc.

Và tôi lại thấy mình ở trong một căn chòi chăn vịt cất dựa mé kinh Chiếc. Căn chòi đầy khói. Cái mẻ un ám khói chất đầy giỏ dừa khô. Khói ngùn ngụt khói. Ngồi trên cái sạp ghe đóng thưa bằng tre chẻ thẻ, một người đàn ông ngồi nhìn ra cửa. Cô độc. Gió vụt vụt vô chòi. Ông làm nghề nuôi vịt đẻ chạy đồng. Hôm nay ở đồng Rạch Mũi, ngày mai ở Nhà Phấn Ngọn, xa nữa lại dạt đến Cái Bát không chừng. Ông đậu ghe, dựng lều, lùa vịt lên những cánh đồng vừa mới gặt xong, ngó chừng chừng sang những cánh đồng lúa vừa mới chín tới và suy nghĩ về một vạt đồng khác lúa vừa no đòng đòng. Đời của ông là một cuộc đời lang bạt. Một cuộc sống trên đồng khơi. Chòi cặm ở đâu cũng được, miễn có chỗ khô ráo cho ông nằm. Buổi sáng, ông lùa bầy vịt ra đồng, tay cầm cây trúc không róc đọt, bù xù. Bầy vịt ngàn hai trăm con, ngoi quẫy, vẫy vùng, rúc vào những nùi rạ mới, nhặt từng hột lúa. Con vịt xiêm tên Cộc cũng ào ra cùng bọn chúng, những lúc đó, không phải vì bụng đói, mà vì mùi rạ thơm quá, ngọt quá, ngụp mỏ vào thấy sướng người. Ông ngồi bệt trên bờ mẫu, khăn sọc cũ quấn đầu, nón vải nâu lốm đốm mủ chuối. Ông ngó lũ vịt và vấn điếu thuốc châm lửa, phà khói lên trời. Và trời rất xa xanh, trong. Ông kêu :

- Cộc, biểu!

Con Cộc chạy lại, vẫy nước và cọ đầu vào bắp đùi đen bóng của ông.

Buổi tối buồn lắm. Đêm nào cũng như đêm nấy, lùa vịt vô chuồng, tắm táp qua loa, ông khom lưng thổi phù phù vô cái bếp un cho căn chòi đầy khói rồi nằm đưa võng. Gió vụt vụt vô chòi. Con Cộc lò mò ra đống rơm dập dềnh dưới mé kinh, vùi mình vào đó ngủ một giấc. Nó tưởng lâu vậy, dài vậy mà lúc ngó lên vẫn thấy chao chát ngọn đèn đỏ lòm. Ông kêu:

- Cộc, giận gì mà xuống đó vậy mậy?

Cộc lạch bạch đi lên. Nó ghé ngang cái lưới bao rào vịt, thò mỏ vào mổ một con vịt ta khác. Gây chuyện chơi cho vui. Nó là con vịt chúa gây chuyện. Ngoài những lúc này, nó khá cộc cằn, tư lự. Mấy người bạn lang bạt của ông chụm lại nhậu lần nào cũng nhằn: "Cha nội sống như vầy rầu thấy mẹ, mai mốt con vịt xiêm đó chết rồi, cha sống với ai". Ông cười, "còn thằng con tao". Nó ở chợ. Lâu lắm mới về thăm ông một lần, về tới, ngoài việc kêu ông bán bầy vịt ra ngoải sống với nó, còn chuyện ông cưới vợ, nó nói, nó con trai, biết cô đơn là cái gì rồi, khổ lắm, buồn lắm. Nó giục ông từ năm nó mười hai tuổi. Ông ngạc nhiên lắm. Nhưng rồi ông biết rằng, nó đã học được ông cái tánh rộng lòng đồng khơi, như trời cao. Ông vò đầu nói với nó, cũng khó khăn thiệt, nhưng ông quen rồi. Nghề nuôi vịt mà, nghèo, lang thang, đeo mang người nữa, không đành.

Tháng Tám. Ông trở về kinh Mười Hai, quê ruột của ông. Chèo gần tới nhà ông thấy một người phụ nữ ngồi dưới bực cỏ đợi tàu. Chiều rồi, tàu cuối chạy lúc ba giờ rưỡi đi qua đã lâu lắm. Dưới ghe ngó lên, mặt người phụ nữ buồn so, buồn như sắp đâm đầu xuống sông mà chết. Ông chèo lựng khựng cho ghe đi tới. Qua khỏi đám lá, ông quạt chèo trở lại. Ông hỏi chị nọ đi đâu, chị khóc như mưa bấc, "Tôi cũng không biết mình đi đâu". Lãng xẹt vậy đó. Ông ngại ngần ngó những tia nắng đỏ cuối cùng đậu phía dưới đám dừa nước:

- Cô có sao không?

Người phụ nữ lắc đầu. Ông biểu chị xuống ghe cho quá giang. Chị vẫn khóc.

- Tôi biết đi đâu mà quá giang bây giờ. Hay ... làm ơn cho tôi theo anh đêm nay nghen.

Ông suy nghĩ rất lâu và trả lời một câu nhỏ xíu trong khi tụi vịt đạp đầu chen nhau dưới sạp ghe bằng tre đóng thưa thớt rộ lên lạc cạc inh ỏi. Đôi chân đàn bà dè dặt bỏ xuống đầu ghe, con Cộc cúi đầu không nói không rằng lùi lụi lại tính mổ một cái vô chân chị mừng chơi nhưng ông la: "Cộc! Bị đòn nghe mậy". Nó dừng lại, đủng đỉnh qua đi. Chị khịt mũi cái sột, lau nước mắt kêu: "Trời, vịt gì mà khôn quá vậy?". Con vịt ngoắc ngoắc cái đầu lại, ý nói, Vịt Xiêm chứ vịt gì, thiệt tình.

Qua thêm ba đám lá dày nữa là về tới nhà ông. Nhà vắng, vườn hoang, lúc chạng vạng buồn hiu hắt. Ông đi năm ba tháng về một lần, về đúng vạt đồng sau vừa chín. Hồi đi, con tắc kè ễnh bụng kêu è è, hồi về đã thấy đeo trên cột nhà mấy con tắc kè con, da chưa bông chưa hoa, mốc cời, đầu chờ vờ như cá lóc gặp nước mặn. Ông đẩy cửa bước vô trước, tay quơ mớ váng nhện lùng nhùng, đốt cái đèn, thổi lù lù mớ củi ướt. Chị ôm cặp đồ ngồi gá nhẹ mép ván, ngó quanh. Ông lượng xượng, "Nhà bỏ lâu, bê bối quá chừng". Rồi khói bay lên, ấm áp.

Ở căn nhà lá cũ mèm này, ông có nhiều kỷ niệm. Mỗi khi trở về nó lại chảy thành dòng dịu ngọt trong ông, nó chảy khẽ giữa những mạch máu. Những ngày thơ ông có ba má, những ngày trẻ ông có người chăn gối cùng. Có cây lụa bên hè làm chứng, mỗi lần nhà đổ bánh xèo, vợ ông ra hái đọt lụa, đứng tần ngần, "phải ảnh có nhà để ăn". Chiến tranh, ông đi biền biệt. Ngày về, chỉ còn đứa con trai. Nó khóc, kể, "Bửa đó cúng đình, có cải lương, má rũ con đi. Tuồng Thoại Khanh Châu Tuấn đó ba. Hát chưa xong khúc Thoại Khanh ngồi đờn cho công chúa Châu Tuấn nghe, thì pháo đằng đồn Chẹt bắn lại, má con chết luôn". Mùa đó lụa ra lá từng chùm trắng xanh, non nhuốt. Ông bắt thèm ứa nước mắt. Cũng thằng con ông, sau này nó nhằn: "Chuyện buồn mà ba nhớ làm chi cho tới già vậy không biết. Ông bảo ông có nhớ gì đâu. Thiệt đó, thằng nhóc, có nhớ gì đâu. Thằng con chép miệng, "Khổ quá!"

Người phụ nữ ông lượm chiều đó còn khổ hơn. Chị quê Cây Khô, lỡ thời, thương thằng (xin lỗi!) thợ gặt miệt Bình An đổ xuống. Không biết gốc gác, cội nguồn người ta mà thương gì ác nhơn vậy không biết. Làm vợ thợ gặt, sống đời thợ gặt. Chị ngồi vấn vạt áo: "Ai cũng nói em ngu, cực cỡ nào em cũng chịu, miễn là mình thương người ta". Vậy mà thằng đó (xin lỗi!) tệ thiệt, làm ít, nhậu nhiều. Tới đây, nhậu nhẹt, nợ nần, chị ra gánh trả. Nợ nhiều quá, mấy cái quán tạp hóa đòi lấy xuồng, nửa đêm chồng chị trốn đi, bỏ chị lại. Không biết quê chồng, không về được quê mình, chị ra bờ sông ngồi khóc.

- Cô Út không ngại, cứ ở lại đây, chừng nào có hướng đi đâu, mần ăn gì thì đi, nghen.

Nghe xong câu chuyện của chị, ông bập một hơi thuốc lá, nói một câu, bập hơi nữa thì hết điếu.

Chị chịu ở lại. Buổi sáng, chị thức dậy bắc ấm nước lên bếp cho ông uống trà, xong lùa vịt ra đồng. Thả vịt ruộng gần, chị đem cơm ra tới chỗ, dọn trên bờ mẫu, ngồi nhìn trời, nhìn đất, nhìn vịt, chờ ông ăn xong mới đi vô. Ruộng xa, chị thức dậy từ ba giờ sáng nấu cơm dỡ cho ông xách theo. Thuốc gò, giấy quyến mới vơi một ít, chị bỏ lại cho đầy để ông bỏ túi, "Nửa chừng mà hết thuốc chịu không thấu anh Hai à, giửa đồng mông quạnh, buồn chết, hồi đó ảnh ...", chị bỏ câu nói nửa chừng. Mờ mờ trời, chị lụi hụi vô chuồng lấy hột vịt, rồi chở ra chợ xã bán, chị tính:

- Chịu khó ra ngoài đó một chút, bán giá cao hơn anh Hai à. Sẵn hái ít đọt lụa bán luôn, thứ này người ta khoái lắm.

- Nhưng phiền cô quá....

- Có gì đâu.

Chị làm cỏ ngoài sân, trồng lên dấp cá với húng lủi. Chị súc lu đợi trời mưa hứng nước. Chị giặt mùng mền phơi cho thơm nắng. Ông cằn nhằn:

- Cô làm gi như người ở đợ cho tôi vậy?

- Có gì đâu, anh Hai, được ở lại đây là em mừng rồi.

Ông ngoái lại, nói:

- Thiệt tình, cô ở lại để chờ người ta phải hôn cô?

Chị không trả lời, chị cúi đầu đi thẳng. Chị không đẹp lắm, nhưng lúc thổi lửa có duyên. Chị không có duyên lắm nhưng lúc bậm môi bửa củi thấy đẹp. Ông chắc không để ý chuyện này, ông bận đốn so đũa cặm cột, dừng lá dừa nước làm cái nhà tắm cho chị. Ông vừa mài cây búa vừa nói nhỏ nhỏ với con Cộc:

- Mình đàn ông gì cũng được, giờ có thêm người... Ông ngừng lại, vuốt cánh con vịt -vậy hen Cộc?

Cộc không trả lời, kêu cóc cóc, há mỏ đớp vô mắt cá chân ông. Thì vậy chứ còn sao nữa, ý nó muốn nói vậy. Rồi nó đủng đỉnh đi chơi, dạo dạo bậy bạ kiếm trùn đất ăn. Ông nghĩ trong bụng hoài, "Làm vịt như mầy coi bộ sướng. Cộc à, làm người, hỏng làm thì thôi, làm phải cho ngon, thiệt khó".

Thằng con ông đi công tác qua nhà thấy có người lạ nó ngỡ ngàng. Ngỡ ngàng xong thì mừng. Nó nói: "Ba lúc này ngon rồi nghen". Ông gạt phăng phăng, "Mày chỉ giỏi bậy bạ". Ông không nói với nó vẫn thường thấy chị ôm cái áo người cũ ngồi khóc, chị thường hay kho cá bỏ me, ông vốn không thích. Hễ hổng đi chợ thì thôi, đi về y như rằng mua chai rượu, ông có uống gì nhiều đâu. Thằng con không biết. Thằng con đi dài dài xóm, ai cũng xầm xì chuyện của ba nó với người đàn bà gặt mướn. Cô Ba nó nói: "Tao thấy con mẻ không xứng với ba mày đâu, bỏ nhà theo trai, bị trai bỏ, giờ mới bám víu vô đàn vịt của ổng, đàn bà đàng hoàng, ai ở lại dễ dãi vậy". Thằng con cười, "Sao cũng được, cô Ba à, trước là trước, bây giờ là bây giờ, tốt xấu gì ba con biết, miễn sao ba vui là được rồi". Cô Ba chẩng hẩng.

Nhưng thằng con hơi thất vọng. Hễ chạng vạng, nhốt vịt, tắm rửa xong, ông kêu con Cộc đi dài xóm chơi. Con vịt thì chạy xà quần rượt cắn đám con nít, ông chơi lai rai với bè bạn, họ hàng. Chờ khi khuya mới về. Về ngủ nhà xuồng cặp mé kinh. Nhà mục rồi, đêm nằm nghe mối ăn trẹo trẹo, sợ chị ngại, ông nói: "tánh tôi ở đồng quen rồi, ngủ có gió mới ngon". Không lẽ nói trắng ra, nằm trong nhà, bên này nằm nghe bên kia thở nghe sao được. Những lúc nửa đêm, con Cộc cắm đầu cắm cổ chạy, ông cũng cuốn mùng chạy. Chị mở cửa năn nỉ ông vô nhà, để lạnh chết. Cực chẳng đã ông mới vô, ngồi chí mí ván, chong chong nhìn ra cửa chờ tạnh hột. Chị cảm động ứa nước mắt.

Chị vẫn thuờng đón ghe hàng bông hỏi thăm tin tức cánh thợ gặt An Bình. Tin tức ngày càng xa. Ở đây, trăm ngả sông nuớc, làm sao mà kiếm. Tin tức ngày càng vắng. Lúc rày, mưa nắng thất thuờng. Nắng một hơi năm bảy ngày, mưa một hơi năm bảy ngày, bà con nông dân gặt ngay mưa, phơi lúa không được rầu muốn chết. Chị đi chuyên nuớc vô lu, đôi dép Lào cu mỏng dính, trợt một cái trật gân. Tội nghiệp quá chừng. Ông về nạt nộ một hơi, đã nói mà, cô có chịu nghe tôi đâu. Nói vậy thôi, ông đi chợ huyện mua thuốc cho chị, sẵn mua đôi dép mới làm chị ngại trong lòng lắm. Ông bảo:

- Đôi dép cô mỏng thiếu điều cạo râu đuợc rồi, tiếc làm chi, để té nữa thì khổ.

Những chiều, lùa bầy vịt no căng luờn từ ngoài ruộng về, ông xúc tô cơm, ngồi ngoài gốc cây vú sữa đã bị cưa thành cái đôn, vừa ăn vừa nhìn cây chanh núm bắt đầu ra trái. Dưới cầu ao, chị đang lật đít xoong chùi lọ nghẹ, cảnh chiều êm đềm. Cô Ba đi qua, tròn con mắt.

Một bữa, mưa nhiều, lúc ông đội áo đi, chị dặn:

- Mưa lúc này gầm dữ quá, sét nhiều, anh Hai nhớ vô sớm nghen.

Ông gật đầu, day qua dặn lại:

- Cô Út thôi đừng hứng nước mưa nữa, hỏng chừng mai mốt tôi đi, ai mà uống.

Chị chưng hửng hỏi ông đi dâu, ông trả lời giọng rất buồn:

- Thì cho vịt ăn hết đồng này phải lùa đi chổ khác chớ cô. Vịt đang đẻ rất quạo, nhốt một hai ngày là mất sức. Tôi ở nhà cả tháng rồi, cũng buồn.

Nói vậy rồi ông quay lưng đi. Chị vịn tay vào cửa, nhìn theo.

Buổi chiều, ông về sớm, chị giũ áo mưa của ông phơi lên vách, miệng quở ông trời mưa dai thấy sợ. Chị xúc chén lúa đổ cho con Cộc, miệng hỏi lãng như không: "Cộc, mưa lạnh hôn con?". Cộc không trả lời, nó nghinh lên, ý nói vịt mà lạnh gì, ổng lạnh sao không hỏi, thiệt tình. Ăn cơm xong, chị dọn ra xị rượu nướng mấy con khô cá chạch:

- Anh Hai lai rai cho ấm bụng, mưa quá, nhâm nhi đỡ buồn.

Chị ngồi lắc võng, may hai cái bìa khăn mới mua cho ông, vừa may vừa nói:

- Bây giờ người ta làm khăn mỏng dính, hỏng may xổ chỉ ra nùi nùi hết trơn.

Ông không nói gì, đi xúc chén lúa lại đổ cho đầy mẻ, biểu "Cộc, lại ăn nè". Con vịt không chạy lại cái mẻ mà lạch bạch đi tới chỗ bộ ván ngựa sần sùi nó chui xuống gầm. Cái thau nhôm hôm nắng ông lấy nấu chai trét chiếc ghe giờ được làm mẻ un đang phì phì khói. Ông ngồi trước chai đế trầm ngâm. Chị dè dặt lên tiếng:

- Anh Hai tính chừng nào đi?

- Hai ba bữa nữa. Đi chuyến này qua tới miệt Khánh Hà, chắc đi lâu mới về.

Người đàn bà cúi xuống cắn chỉ, che cái thở dài.

- Cô Út à, tôi... có chuyện muốn nói với cô.

Chị làm rối chỉ:

- Gì vậy anh Hai?

- Sáng nay tôi gặp thằng bạn, nó mới chạy bầy vịt từ nông trường qua. Tôi hỏi, nghe nói có thợ gặt An Bình ở đó.

- Anh Hai!

Ông bước xuống đẩy mớ vỏ dừa vô mẻ un. Xơ dừa mịn, cháy rực, rồi tắt ngắm.

- Ảnh tên Sinh phải hôn cô Út? Ờ, Sinh, ảnh... cũng đang gặt bên đó, cô Út à.

- Anh Hai!

Chị buông cái khăn xuống kêu bàng hoàng.

- Tàu từ chạy nông trường lúc năm giờ, ngang đây, chắc cỡ sáu giờ rưỡi. Cô ráng đón chuyến đó. Để lỡ tới bữa sau, sợ mấy ảnh lại chuyển đồng, kiếm cực lắm. Tính vậy nghen cô Út.

Con Cộc lại hì hụi đi ra, ngỏng cổ lên nhìn ông. Khuôn mặt ông mờ mờ sau làn khói. Khói mắt dịch, làm cay con mắt muốn chết. Cái võng chị ngồi sau lưng ông, chị khom xuống cắn mớ chỉ rối mà buồn. Ông rót ly rượu uống mà buồn.

- Anh Hai à, sao anh tính vậy?

- Tôi biết cô còn nặng lòng cùng ảnh. Qua bển hỏi đầu đuôi gốc ngọn ra làm sao. Nói có tình, mình ở lại, biết đâu người ta có nỗi khổ gì...

Chị bật khóc. Con Cộc điềm đạm lại cái mẻ lúa, nó ăn chậm rãi. Ý nói làm sao mà tôi tội nghiệp hai người quá đi, làm người mà khổ vậy, làm vịt còn sướng hơn. Đêm đó, ngoài nhà xuồng, nó nghe ông thở nhẹ mà rất dài. Ai biểu...

Sáng sau ông lùa vịt ra đồng khi trời còn tối mịt tối mò. Ông đuổi vịt đi xa thiệt xa nhưng vẫn nghe tàu bè ghé bến nào rất gần. Ông ngồi bệt bên bờ mẫu, khăn cũ, nón cũ, kêu: "Cộc, biểu!" mà không thèm để ý nó có lại hay không. Kêu chơi vậy thôi. Nhưng Cộc là con vịt có nguyên tắc. Nó vẫn chạy lại, gác đầu lên đùi ông, cọ cọ an ủi. Rồi bất ngờ, ông lùa vịt cắt vạt đồng hối hả trở vô. Ông bỏ quên bịch thuốc trong nhà, thèm quá. Tới liếp tràm bông vàng trong vườn, ông ngồi lại, lũ vịt tràn xuống ao rau muống tắm táp. Ở đây, bỏ ba liếp chuối nữa là tới nhà. Ở nhà, không biết có còn ai...? Ngồi đây thôi, bước vô đó lỡ không còn ai... Hồi lâu, ông nói như chỉ nói với mình:

- Mai mốt mình đi nữa hen Cộc?

Con vịt cạp mắt cá ông, đi thì đi chớ gì.

- Mày đi hoài, mầy mệt không?

Nó há mỏm đóm đen cạp ngón cái chân ông, thì mệt chớ.

- Tao đốn tràm, làm nhà lại, ở luôn nghen.

Con Cộc mổ vô ống quyển ông, rồi nhóng cần cổ dòm ông lom lom, có phải ông chờ bà đó quay lại không? Ông nhìn lên ngọn tràm và thấy mấy cái bông vàng như mấy con sâu rọm đang dịu dàng rơi xuống. Có phải chỉ cần nhìn lại một chút, ông sẽ thấy ngọn khói bay lên không? Gió lùa lá chuối khô giống hệt bước chân ai vậy. Ông mắc ngoái nhìn. Và tôi đã chụp được chân dung ông trong ngoái nhìn khắc khoải đó.

Tôi bảo Khoa:

- Những người như ông già này có rất nhiều ở xứ mình, Khoa à, tao đâu có kiếm gì đâu.

Khoa nhìn tôi và nhìn lại những tấm ảnh, nó ngờ ngợ, "Mầy đang kể về ba mầy, phải không?"

381011 top -
Mới đọc xong truyện ngắn của hoainguyen...and cám ơn nhà thơ đã post. Nhờ có hoa đẹp nên mới có truyện coi, mai mốt kiếm hoa tùm lum post búa xua hoa quài để có truyện coi nữa...:))

Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư hay, mang phong cách mộc mạc của miền sông nước Nam bộ và có mang máng điệu buồn.



Không upload nhạc được, thôi nghe tạm bài nầy,


Image


Chăn Vịt Phương Nam
Nhạc Châu Đình An
Khánh Ly




Tôi người trai sông Hương
Lưu lạc về sông Hậu
Như chim mỏi cánh đậu
Trên vồng đất quê em

Chòi em che hướng Ðông
Che giùm em ngọn gió
Em đùa anh chiếc lá
Bão giạt về phương Nam

Tôi cười thời buổi khó
Ði đâu để trốn buồn
Thôi đành đi chăn vịt
Em bảo thế mà hơn

Vịt tôi chăn trăm con
Ngày lùa đi trăm ngã
Bạn tôi trăm tim nhỏ
Bạn tôi trăm linh hồn
Theo tôi qua thời khó

Thương mình em cô đơn
Ngày đưa võng ru con
Mong chồng nơi biên giới
Mà chiến chinh tưởng lụi
Ai ngờ vẫn còn dài

Em buồn sợi tóc mai
Dài bằng cơn nắng sớm
Em buồn cây nhang lún
Cháy khuya sầu mênh mang

Mỗi ngày đi lùa vịt
Qua cánh đồng thênh thang
Buồn tôi khua gậy múa
Hát cùng bèo trôi sông

Ngóng giùm em phương đó
Coi chồng về hay không ?
Xem chàng về hay chưa ?



Image

381025 top -
@Langtu,
Truyện anh Lang post tuy dài em đọc 3 lần mới hết :). Nhưng hay quá chừng vậy đó. Thanks anh Lang nhiều.


@hoainguyen,
Khoẻ không chị? Dạo này em lu bu khách nhiều nên em ít ghé VDT. Chúc chị cuối tuần thật vui vẻ nha.

381039 top -
@Hoa 1971,

Chị vẫn khoẻ, chúc em mọi điều tốt đẹp heng.

382278 top -
Dọc đường gió bụi
1 ... 295, 296, 297, 298, 299, 300, 301 ... 344


Nghỉ mệt chút đi nữa...



:)


Của cải trong nhà:

. 20 Năm Tình Xưa
. Adagio Secret Garden
. Alice Has Blue Eye
. Amour Fou Amour Loup
. Anh Còn Nợ Em
. Anh Đến Thăm Em Đêm Ba Mươi
. Anh Đến Thăm Em Đêm Ba Mươi
. Anh Vẫn Buồn Như Xưa
. Ánh Trăng Tan
. Áo Lụa Hà Đông
. Argentinas Pan Flute Autumn
. Bài Không Tên Số 2
. Bài Không Tên Số 5
. Bài Không Tên số 50
. Bài Không Tên Trỡ Lại Cuối Cùng
. Bài Thơ Cuối Cùng
. Bài Tình Ca Cho Em
. Ballade Pour A Deline
. Bang Bang
. Bao giờ Cho Tôi Gặp Lại Em
. Bay Đi Cánh Chim Biển
. Bây Giờ Là Tháng Mấy
. Bên Đời Hiu Quạnh
. Bên Nhau Trong Nắng Xuân
. Bên Trời Phiêu Lãng
. Biển Mặn
. Biển Nỗi Nhớ Và Em
. Bình Yên Nhé
. Bờ Bến Lạ
. Bóng Nhỏ Đường Chiều
. Bông Hồng Cài Áo
. Bước Chân Lẻ Loi
. Cà Phê Một Mình
. Cám ơn Mùa Thu
. Cần Thiết
. Cánh Buồm Xa Xưa
. Cánh Thiệp Đầu Xuân
. Casual Walz
. Careless Whisper
. Chaconne Secret Garden
. Chán Đời
. Chăn Vịt Phương Nam
. Chiều Ngoại Ô Moskova
. Chị Tôi
. Chỉ Là Phù Du Thôi
. Chỉ Riêng Mình Em Hiểu
. Chiều Paris
. Chiều Cuối Năm Về San Diego
. Chiều Đông Paris
. Chiều Hoang Vắng
. Cho Em Quên Tuổi Ngọc
. Cho Em Và Cũng Là Cho Anh
. Chờ Em Trong Đêm
Chưa Phai
. Chuyện Tình Buồn
. Classic Soul
. Cô Láng Giềng
. Comme Toi
. Còn Tuổi Nào Cho em
. Cơn Đau Tình Ái
. Compaqnon Dissparu
. Cơn Bão Lòng
. Còn Tôi Với Tôi
. Coupable
. Crazy
. Dạ khúc
. Dấu Chân Địa Đàng
. Dịu Dàng Ơi
Đan Áo Mùa Xuân
. Đan Áo Mùa Xuân
Để Quên Con Tim
. Đêm Tâm Sự
. Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ
. Điệp Khúc Mùa Xuân
. Điệu Buồn Phương Nam
Đóa Hồng Đẫm Máu
Đò Dọc
. Đóa Hoa Vô Thường
Đời Phiêu Lãng
Đợi Chờ
Đôi Mắt Người Sơn Tây
Đôi Mắt Người Trong Mộng
Đôi Mắt Người Xưa
Đồi Thông
. Đón Xuân Này Nhớ Xuân Xưa
. Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng
El Bimbo
Em Có Nhớ Căn Nhà Xưa
. Em Đã Thấy Mùa Xuân Chưa
Em đã Yêu Anh
Em Đẹp Như Mơ
. Em Đi
. Em Hiền Như Masoeur
Em Lễ Chùa Này
Em Ở Lại Sóng Trôi Đời Tôi
Em Ơi Hà Nội Phố
Encore - Mãi Còn yêu
Epilog - Sentimental
Eastern Western song
Emmanuella Theme
Fuerte Ascoutic Spanish Guitar
Ghét Anh
. Giã Biệt Tình Anh
Giấc Mơ Chapi
Giấc Mơ Mùa Thu
Giấc Mơ Tuổi Hai Mươi
Giàn Thiên Lý Đã xa
. Giờ Đã Không Còn Nữa
Giới Hạn Nào Cho Chúng Ta
Giòng Sông Mùa Thu
. Giống Như Tôi
Green Fields
Guitar Cho Ta
Guitar From Heaven
. Hạ Trắng
Hai Năm Tình Lận Đận
Hạnh Phúc Lang Thang
Hạnh Phúc Lang Thang-LH
. Hát Cho Em Nghe Bài Hát Sài Gòn
Hoa Có Vàng Nơi Ấy
. Hoài Cãm
. Hương Hoa Mùa Xuân
I Believe My Heart
. Il Pleu Sur Bruxelles
. J'Espere
Ka Khúc của Lê
Khi Người Yêu Tôi Khóc
Khóc Cho Vơi Lệ Nhòa
Khóc Một Giòng Sông
Kinh Hạnh Phúc
. Kiss The Rain
. Kỳ Diệu
L'aventura
L'ete Indien
. Lá Vàng Tượng Trắng Trong Vườn Lục Xâm
La Temps Qui Passe
. Lạc Mất Em
Laisse A La Musique
. Lãng Du
. Lặng Lẽ Nơi Nầy
. Lệ Đá
Les Feuilles Mortes
Lời Cuối Cho Em
Le Jours Ou Rien Neva
. Le Mal De Toi
Le Penitencier
Lệ Đá
LK Thương Nhau Ngày Mưa
Lời Tình Buồn
Lời Tình Buồn - HT Tâm
Love Story
Love Story
. Ly Rượu Mừng
Lyphard Melody
Magic Boulevard
. Mai
. Mai Tôi Đi
. Mamy Blue
Mắt Lệ Cho Người
Mất Nhau Mùa Đông
. Màu Son Tím
. Màu Tím Pensee
. Mây Bốn Phương Trời
Mediterraneo
. Memory
. Mênh Mông Tình Buồn
Miss You Night
Mơ Về Nơi xa Lắm
Mộng Sầu
. Một Cõi Đi Về
. Một Lần Đi
Một Lần Nào Cho Tôi Gặp Lại Em
Một Lần Nữa thôi
Một Lời Cuối Cho Em
Một Mai Khi Trỡ Lại
. Một Ngày Việt Nam
. Một Ngày Như Mọi Ngày
. Mùa Đông Sắp Đến Trong Thành Phố:396574
Mùa Hoa Anh Đào
. Mùa Hoa Anh Đào
Mùa Thu Chết
Mùa Thu Cho Em
Mùa Thu Không Trỡ Lại
. Mùa Thu Paris
Mùa Thu Trong Mưa
. Mùa Xuân Đó Có Em
. Mùa Xuân Trên Cao
. Mùa Xuân Trong Đôi Mắt Em
Mưa Bong Bóng
. Mưa SàiGòn Nắng Cali
Mưa Tình Cuối Đông
Mưa Trên Biển Vắng
Mưa Và Nỗi Nhớ
Mười Năm Tình Cũ
My All
Nắng Paris Nắng Sài Gòn
Nếu Lúc Trước Em Đừng Tới
. Nếu ta Đừng Quen Nhau
Ngày Đó xa Rồi
Nghìn Đêm Như Một
. Ngở Đâu Tình Đã Quên Mình
Ngôi sao Lẽ Loi
Người
Ngủ Đi Em
Người Bạn Tình Xưa
Người Mẹ Buồn
. Nha Trang Ngày về
Nhạc Thu
. Nhìn Những Mùa Thu Đi
Nhớ Anh Nhiều Hơn
. Nhớ Mưa sài Gòn
. Nhỏ Ơi
. Như Cánh Vạc Bay
Như Giọt Sầu Rơi
Như Giọt Sương Khuya
Như Một Khúc Nhạc Buồn
Những Vì sao Cô Độc
Nhụy Hoa Trong Gió
Nói Với Tôi Một Lời
NơiẤyCóTuyếtRơiKhôngEm
. Nơi Thời Gian Ngừng Lại
Nỗi Đau Còn Mãi
Nỗi Buồn Sa Mạc
Nỗi Lòng Người Tha Hương
Nữa Hồn Thương Đau
Nuit A Mour A Paris
Nước Mắt Mùa Thu
Ở Thành Phố Đó
Paris
. Paris :326044
. Paris Marc L.
. Paris Mussette
Paris Có Gì Lạ Không Em
. Phố Vắng Em Rồi
Please Guitar
Phố Biển
. Phút Giao Mùa
Please Guitar
Q'uest Ce Que Ca...
Rena S Jigs
Riêng Một Góc Trời
. Riêng Một Góc Trời
Rồi Có Một Ngày
. Rồi Đây Anh Sẽ Đưa Em Về Nhà
. Rồi Mai Thức Giấc
Romance D Amour
Roman D Music
Romeo et Juliet
Rong rêu
. Rong Rêu
Roul S'enroule
. Ru Con Tình Cũ
. Ru Đời Đã Mất
. Ru Đời Đi Nhé
Rừng Xưa Đã Khép
Sa Mạc Tình Yêu
Sadness
. Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên
. Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên
Samba Mambo
San Francisco
Sanctuary Secret Garden
Sao Đành Xa Em
Sao Em Mãi Khóc
Sầu Viễn Xứ
Song Of Secret Garden
Sông Quê
Sorry Seem To Be The Hardest Words
Souvenir D'Enfance
. Swan Lake
Ta Muốn Cùng Em Say
Ta Vẩn Yêu Người
Tạ Tình
Tâm Sự Gữi Về Đâu
. Tâm Sự Ngày Xuân
Tầm Gữi
Tay Súng Bá Vàng
Tears - Donde Voy
. Thà Như Giọt Mưa
. Thà Làm hạt Mưa Bay
Thành Phố Mưa Bay
. Thành Phố Mưa Bay
The Good The Bad and
Theo Lá Vàng Bay
Thiên Đường Thứ Hai
Thơ Tình Cuối Mùa Thu
. Thu Ca
Thu Hát Cho Người
Thu Sầu
. Thu Vàng
. Thunder Rolls
Thuyền Viễn Xứ
Tình
Titoli A Fistful Of Dollars
Tiễn Em
Tiếng Đàn Guitar
Tình Cờ Gặp Lại Nhau
Tình Chết Theo Mùa Đông
Tình Đầu Vẩn Khó Phai
. Tình Khúc Chiều Mưa
Tình Khúc Mùa Đông
Tình Khúc Thứ Nhất
Tình Lãng Tử
Tình Mãi Ngu Ngơ
Tình Mãi Xanh
Tình Thôi Cách Xa
Tình Vẩn Thiết Tha
Tình Yêu Vội Đi
. Tình xa
Tình Xót Xa Đưa
. Tôi Chưa Có Mùa Xuân
. Tôi Đi Tìm Lại Một Mùa Xuân
. Tôi Trỡ về thành Phố
Tuổi Đá Buồn
Trã Lời Thư Em
Traditional Guitar
. Trong Giấc Mơ em
Trúc Đào
. Từ Giọng Hát Em
. Từ Tiếng Hát Tiếp Nối
. Tuổi Ngọc
. Tưỡng Niệm
Tuyết Lạnh
Tuyết Trắng
Tự Trầm
Un Jours Tu Ris
Ước Gì
. Vẫn Còn Mùa Xuân Cho Em
Về Đây Nghe em
. Về Trên Sóng Cữu Long
. Vết Thù Hằn Trên Lưng Ngựa Hoang
Vết Thương Cuối Cùng
. Vì Đó Chính Là Em
. Vườn xưa
. Vũng Lầy Của Chúng Ta
We Are The World
Xin Cám Ơn
. Xin Cám Ơn
Xin Cho Tôi
Xuân Bên Anh
. Xuân Đã về
Xuân Đã Về Chưa
Xuân Họp Mặt
. Xuân Và Tưổi Trẻ
Y'a Des Jours Comme Ca
Yêu Dáng Em Xưa
. Yêu Dấu Đã Về
Your Soul



Thơ thẩn:

. L'Adieu-Apollinaire Mùa Thu Chết
. Anh Có là Mùa thu
Bên Cầu Mirabeau
. Biển Và Đất
. Cần Thiết
Chanson D'Automne
Cháu Gữi Cho Chú
. Chia Tay Mùa
. Chợ Tết
Chưa Bao Giờ Buồn Thế
. Đôi Mắt Người Sơn Tây
Em Đã Trỡ Lại Paris
Hỏi Cái Lạnh Mùa Đông
. Lẽn Trốn
. Mõng Manh
Mùa Hoa Linh Lan
Mùa Saboche
. Mùa Thu Trong Tôi
Mùa Xuân Thương Nhớ
Nắng Paris Nắng Sài Gòn
Paris Có Gì Lạ Không Em
Paris Đầu Mùa Thu
Paris Sẽ Nhớ
. Theo Cơn Mưa Nào
Thơ Bùi Giáng
Thơ Hột Mít
Thơ Hoa Gạo
Thơ Tình Cuối Mùa thu
Thơ Xưa
Thu Hai Mùa
. Thuỡ Làm Thơ Yêu Em
Tiễn Biệt
Tiễn Em
. Tình Yêu, Sẽ Vẩn Còn Tươi Mới
. Tương Tư



Bài viết và Truyện ngắn:

. 49 Ngày Với Em
. Anh Đừng Lỗi Hẹn
. Cái Nhìn Khắc Khoãi
. Chị Ơi, anh yêu em
. Chị Tôi
. Chờ Đợi Luôn Là Điều Đáng Ghét
. Chuyện Những Chiếc Nhẫn
Chuyến Taxi Cuối Cùng
. Có Một Nickname Không Bao Giờ Sáng
. Đêm Thời Gian Và Những Giấc Mơ
. Định Mệnh Ở Lamode
. Đường Tăng
Đường Vào Bể Dâu
Gặp Lại
Giang Hồ
. Hẹn Nhau Ngày 28
Hình Như Mưa Là Đàn Ông
Hoài Niệm
. Lòng Mẹ
. Mối Tình Nghiệt Ngã
Một Trời Lặng Lẽ
. Ngày Nào
. Ngô Thụy Miên và Những Tình Khúc
. Nhẹ Như Mây Trời
. Nhớ bèo mây
Nhớ Mỷ Tho
. Những Vì Sao Cô Độc
. Phạm Ngủ Yên
. Portland Người Đi Trong Nỗi Nhớ
. Thơ Tình Thứ Nhất
. Thu Hát Cho Người
. Thư Viết Từ Đường Heatherglen
. Thư Viết Từ Đường Heatherglen-1
. Thư Viết Từ Đường Heatherglen-2
. Thư Viết Từ Đường Heatherglen-3
. Tình Ta Sớm Muộn Cũng Đành
. Tình yêu
. Tuổi Già Của Tôi
. Vết Thương Mùa Thu
. Viết Cho Nỗi Nhớ Xa Xôi
. Yêu Nhau Kiếp Nào




Thả dê, nói nhảm:

. Bâng Quơ Chiều ba Mươi
. Bên Trời Phiêu Lãng
. Chạm Ngực Em
. Chiều Nay Tưỡng Mắt Em Buồn
. Cho Một Mùa Hoa
. Còn Tuổi Nào
. Dấu Chân Địa Đàng
. Đoãn Khúc Cho Mưa
. Đợi Nhau tàn Cuộc Hoa này
. Đơn Xin Uống Rượu
. Em ra Đi Mùa Thu
. Hú Hồn
. Liêu Trai Quái Dị
. Mười Năm Không Gặp
. Những Ngày Xưa
. Ru Em
. Tình Buồn
. Trăm Năm Xin Chỉ
. Vui cười
. Yếm Đào








Cập nhật ngày 05/06/2012
PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image




---------------------
Cập nhật ngày 25/01/2012