.
Dọc đường gió bụi
1 ... 294, 295, 296, 297, 298, 299, 300 ... 344 - bottom
:)

378195 top -
@anh Hungphitran,

Cám ơn anh cho coi mấy kiểu nhà lạ lùng, nhìn thấy hết hồn :) Lâu lâu mình đi đây đó cũng gặp vài kiến trúc ngộ nghĩnh như vậy lắm.

Cám ơn anh.



Cám ơn hoainguyen và cạp hai...




Image

Chiều Hoang Vắng
Nhạc: Lam Phương
Thái Châu




Có những chiều mưa buồn giăng giăng khắp lối
Có những chiều giá lạnh tím cả hoàng hôn
Tôi đi qua thôn xa heo hút lưng đèo
Rừng cây hoang vắng tiêu điều
Và lòng như thấy cô liêu

Mấy năm trời cuộc đời tha phương đây đó
Mấy năm trời xuôi ngược khắp nẻo đường xa
Đôi vai mang tâm tư thương nhớ quê nhà
Mà lòng vẫn thấy xót xa
Vì non nước còn đau buồn

Ai có về miền sông Hương yêu thương
Nhắn cho rằng đời lữ thứ phong sương
Ngày gặp nhau từ khi lửa khói binh đao
Người ơi giờ biết ra sao
Đầu xuân đến nay là bao

Tóc buông dài hoa cài tung bay theo gió
Má em hồng, ấm lòng ấm cả mùa Đông
Ôi chia ly, tâm tư chôn kín khuê phòng
Ngày đi ai nhớ ai mong
Mình tôi gói trọn nỗi niềm ...



Image


ImageChiều Milpitas - Calif.



Image




Image




ImageMilpitas là một thành phố kế cận San Jose, có vẽ bình yên hơn. Cũng nằm trong thung lũng hoa vàng chung quanh núi đồi trùng điệp...



Image

378234 top -
Hi anh,

Vào nhà, cảnh đẹp, người cũng đẹp, chỉ có bài hát buồn.

378239 top -
Chào anh Lang, Mỹ Duyên

Ừ, nhạc bưồn thật. Mailoc gửi tặng các bạn bài này nha



Ngoài hiên vắng giọt thầm cuối đông
Trời chợt nắng vườn đầy lá non
Người lên tiếng hỏi người có không
Người đi vắng về nơi bế bồng

Đừng phai nhé một tấm lòng son
Thuyền nào đã chở mất thuyền quyên
Với những thuyền buồm lớp lớp ra sông
Xin có lời mừng giữa chén rượu nồng

Với những cuộc tình bão tố lênh đênh
Xin có một lần uống chén muộn phiền
Nhà im đứng cửa cài đóng then
Vườn mưa xuống hành lang tối tăm

Về thôi nhé, cổng chào cuối sân
Hờ hững thế loài hoa trắng hồng
Chào chiếc lá nằm giữa vườn hoang
Gửi đâu đó một chút tình riêng.


378242 top -
@Hi anh Tranmailoc,

Hì hì, lâu rồi em cũng được gặp anh, một đêm khó ngủ đi loang quanh "cạp cap".
Cảm ơn bài hát, nghe thấy vui rồi!

Chúc hai anh một ngày mới làm việc hăng say nha.

Bye.....

378244 top -
@anh tranmailoc,

Cám ơn anh với bài nhạc quá hay! Mình không biết Trịnh Công Sơn có bài nầy, lần đấu tiên mới nghe. Từng lời nhạc chậm và buồn, sáng ngồi lim dim thưỡng thức vừa uống cafe thật không còn gì bằng...


@MD,

Cám ơn MD đã vào xem. Chắc cũng nhờ ăn "cháo thằn lằn" nên mới vậy :))

Chúc bình an.

378284 top -
@Hi anh trai,

Oh, ngày xưa anh cũng bị khò khè hả? Hỏng biết ba anh đi bắn thằn lằn có gặp ba em hông nha?:))).

Vịt góp phần thả lá Thu cùng với các anh chị nơi đây, hì hì.

"Mùa thu ghé lại đây rồi
Lá màu xanh thẩm, chuyển màu vàng
rơi
Thu về nhắc nhở tim tôi
Bao mùa thu trước , bên đời đã
qua."


@Hi chị hoainguyen,

Thơ chị thật là dễ thương nhứt là thơ "Mùa Thu". Bao nhiêu bài thơ của chị em len lén ghi vào cuốn sổ thơ tí ti của mình :).

Chúc cả nhà vui :).

378348 top -
hoainguyen

@bienchet,
Có người nói: "Tại sao thế giới đông người anh chỉ thấy riêng em"


.... Bởi vì anh có dám nhìn ai... nhìn người khác em... móc con mắt anh thì sao !

378467 top -
@teresamyduyen,

Chào teresamyduyen, rất vui vì myduyen đã thích những bài thơ "Mùa Thu", hoainguyen đọc thấy hay nên post chia sẻ, mùa thu thường rất dịu dàng ha.

thân tặng Myduyen và cả nhà mùa thu của hoainguyen:

Thu buồn nhặt lá vàng rơi
Kết bao giấc mộng nay vời xa xưa
Nhớ ngày chợt nắng chợt mưa
Một thời thiếu nữ dạ thưa ngọt mềm



@bienchet,

Sao thấy phụ nữ dzữ quá dzậy?

378502 top -
Truyện ngắn cuối tuần...



Image

Ngày Nào

Tôi đưa chiếc que thử thai trước mặt Đồng. Anh ngước nhìn tôi rồi cúi xuống tiếp tục vặn những vòng khoan vào ống sắt.
- Cái gì vậy em?
- Anh không biết thật à!
- Biết cái gì?
Nhìn mặt Đồng, tôi tin là anh không biết thật, nên rút vai cười khúc khích:
- Mình có baby rồi!
- Hả???
Sự chưng hửng của Đồng làm tôi hơi chột dạ. Đồng nhìn thẳng vào mắt tôi, nét mặt không vui, không buồn, nhưng giọng nói thì có vẻ nghiêm trọng:
- Anh đã nói với em, thời điểm này chưa phải là lúc mình nên có con.
Tôi ấp úng quay đi:
- Em có muốn đâu... chỉ là em quên uống thuốc thôi.
Đồng im lặng, tiếp tục sửa cho đến khi cái vòi không còn rỉ nước.

- Anh phải về, trễ quá rồi.
Tôi nhìn Đồng, định hỏi... nhưng lại thôi. Đồng hôn nhẹ lên tóc tôi rồi bước đi. Thái độ thản nhiên đến lạnh lùng của Đồng làm tôi hụt hẫng. Có lẽ vì tôi hay nói đùa nên anh không tin chăng? Hay anh phật lòng vì tôi đã cãi lời anh. Tôi nấp sau cửa sổ, nhìn mãi cho đến khi chiếc xe của Đồng chuyển bánh.
Tựa lưng vào sofa tôi thầm nghĩ, có phải mình đã sai lầm khi quyết định dùng đứa con để buộc chân Đồng?

Ngày đó... tôi quen Đồng rất tình cờ - mà tôi tin là định mệnh. Tôi và Đồng làm việc chung trong một building. Đồng làm việc cho hãng bảo hiểm. Tôi làm việc cho cơ sở dịch vụ. Một buổi chiều tôi về muộn và cái thang máy cũ kỹ - chỉ có tôi và Đồng trong đó - đã bất ngờ đứng lại giữa chừng. Nỗi hoảng sợ làm tim tôi như ngừng đập.
- Làm sao... làm sao bây giờ?
Đồng trấn an tôi:
- Không sao, tôi đã bấm điện thoại cứu cấp rồi.
- Nhưng tôi... sợ quá... tôi mệt quá...
Càng lúc tôi càng thấy ngộp thở. Có lẽ cái khoang nhỏ hẹp này không còn chút không khí nào cả. Tôi nghĩ vậy và ôm ngực với hơi thở nặng nề. Có tiếng nói vọng ra từ cái ổ có gắn điện thoại cứu cấp:
- Bạn đang ở tầng thứ mấy?... Chúng tôi sẽ đến ngay.
Đồng nhìn tôi gật gù như nói "an tâm đi". Nhưng rồi đôi chân tôi như sụm xuống, trước mắt là một khoảng tối đen mịt và rồi tôi không còn biết gì nữa.
Không biết bao lâu tôi mới tỉnh dậy. Và hình ảnh đầu tiên tôi nhìn thấy là ánh mắt lo lắng của Đồng - một người đàn ông xa lạ mà hình như tôi chưa lần gặp mặt. Nhìn quanh, tôi thấy mình đang nằm trên xe cứu thương, phía sau có cả xe cứu hỏa.
Tôi cố nhổm dậy. Một nhân viên cứu cấp hỏi tôi:
- Cô cảm thấy thế nào?
Tôi xoa nhẹ vầng trán:
- Tôi nghĩ... chắc không sao?... tôi thở được rồi!
Đồng thở phào nhẹ nhõm:
- Cô làm tôi hết hồn. Cũng may tôi đỡ kịp, nếu không cô đã bị đập đầu xuống sàn rồi. Ai ngờ cô yếu bóng vía vậy!
Tôi bẽn lẽn nói tiếng cám ơn. Tối hôm đó anh đưa tôi về nhà. Sự quan tâm, lo lắng của anh làm tôi thật cảm động và liên tưởng đến chuyện "anh hùng cứu mỹ nhân, để từ đó nảy sinh một mối tình thơ mộng" mà tôi thường đọc trên sách báo.

Khi bước xuống xe, sau tiếng cám ơn, tôi chờ đợi ở Đồng một câu hỏi...
Nhưng không, anh chỉ vẫy tay, chúc ngủ ngon, rồi phóng xe đi.
Tôi đứng trước nhà thẫn thờ nhìn theo mà nghe như có một cú sét đánh trúng trái tim mình.
Những ngày kế tiếp, mỗi khi bước đến cửa thang máy tôi lại cầu mong được gặp anh. Nhưng sự mong chờ đó chỉ đem đến cho tôi sự thất vọng. Tôi tiếc sao mình không hỏi tên anh - có lẽ vì một chút tự ái con gái khi anh không hỏi tên tôi - nên muốn tìm anh cũng không biết làm sao để tìm trong cái building rộng lớn đến mười tầng lầu.
Một dịp tình cờ đưa đẩy khi cô bạn Ngọc Nhung mời tôi đi ăn trưa. Tôi đã gặp Đồng ở tiệm ăn và Ngọc Nhung là khách hàng lâu năm thân thiết của Đồng nên chúng tôi được dịp ngồi chung trò chuyện. Đó là lần đầu tiên tôi và anh biết tên nhau. Khi ra về tôi dò hỏi gia cảnh của Đồng. Nhung cho biết Đồng đã có gia đình, nhưng người vợ yếu đuối, bệnh hoạn nên hai vợ chồng không có con. Vợ Đồng ra sao cũng ít người biết vì bao giờ Đồng cũng đi một mình, nhưng anh luôn nhắc đến vợ bằng sự trân trọng và đầy yêu thương. Tôi chia tay Ngọc Nhung với nỗi thắc mắc lớn lao trong lòng. Một người đàn ông không bao giờ đưa vợ đi cùng với mình đến những nơi chốn mà người ta luôn có đôi, có cặp sao có thể nói là yêu thương, là trân trọng. Chắc chắn đây chỉ là một sự che đậy vết rạn nứt của một cuộc hôn nhân mà vì thể diện nên cả hai không thể rời khỏi nhau.
Từ ý nghĩ đó tôi quyết tâm chinh phục Đồng bằng đủ mọi giá.

Image

Những ngày kế tiếp Đồng biệt tăm. Anh không đến cũng không trả lời điện thoại của tôi. Tôi nhớ anh da diết, điên cuồng đến ngã bệnh. Trong giấc ngủ chập chờn tôi thấy Đồng quay lưng bỏ rơi tôi giữa vùng sa mạc hừng hực những bãi cát nóng. Tôi vừa khóc, vừa gọi tên Đồng đến khan cả cổ họng nhưng anh vẫn không trở lại. Cho đến khi tôi giật mình tỉnh giấc vì tiếng thét của chính mình thì bỗng nhiên Đồng lại hiện ra bằng xương bằng thịt. Anh ôm lấy khuôn mặt tôi, hôn lên đôi mắt đẫm lệ, rồi ôm tôi trong cánh tay ấm áp. Tôi khóc mướt tủi thân. Trời ơi! sao em lại yêu anh để phải đau khổ thế này.
Hôm ấy, Đồng ở bên cạnh tôi suốt ngày để săn sóc, chăm lo cho tôi. Tôi không chịu ở trong phòng mà cuộn người trên sofa để thấy anh hí hoáy nấu nướng cho tôi, rồi mang quần áo bỏ vào máy giặt, xếp thẳng thớm từng món khi lấy từ máy sấy ra. Đồng chăm chút cho tôi như một người chồng đích thực. Tôi nhìn anh lòng rộn lên niềm vui. Nhưng len trong nỗi vui ấy là một sự hờn ghen khi tôi liên tưởng đến vợ anh và những diễm phúc mà chị được hưởng hằng ngày. Đêm đó - lần đầu tiên từ ngày yêu nhau - Đồng ở lại với tôi. Nghĩ đến vợ Đồng lòng tôi bỗng dâng lên sự hờn ghen. Tôi úp mặt vào ngực Đồng hỏi bằng giọng sụt sùi:
- Có lúc em nghĩ... không biết giữa em và vợ anh, anh yêu ai hơn?
Đồng gõ nhẹ vào đầu mũi tôi:
- Khi nói rằng anh yêu em là thật sự trong trái tim anh đã có hình bóng em. Như vậy chưa đủ sao mà em còn hoài thắc mắc.
- Em tin là anh yêu em nhưng em cũng tin là anh vẫn còn yêu vợ anh. Em chỉ muốn biết... ai là người giữ vị trí số một trong tim anh.
- Nếu anh nói, chưa chắc em đã tin. Bởi vì muốn cho em vui thì anh sẽ nói dối. Như vậy câu trả lời cũng chẳng có giá trị gì.
Dĩ nhiên tôi không hài lòng câu nói nửa vời của Đồng nên tiếp tục chất vấn:
- Em không bao giờ hết thắc mắc, vì....
- Vì... anh chưa làm một việc mà em muốn... là ly dị vợ anh phải không?
Đồng kéo đầu tôi ngã vào vai anh:
- Đừng bao giờ đòi hỏi một việc mà anh không bao giờ làm được. Với vợ anh, bên cạnh tình còn có nghĩa, bên cạnh nghĩa còn có cái ơn. Nếu anh bỏ vợ thì anh là một người không đáng để em yêu. Em hiểu chưa?
Tôi đấm vào vai Đồng khóc thút thít:
- Anh chỉ giỏi tài ngụy biện... Anh không ly dị nhưng anh phản bội vợ thì có khác gì đâu... cũng tội lỗi như nhau.
Đồng cười xuề xòa:
- Nhẹ tội hơn nhiều chứ em... Nhưng người nặng tội nhất là em. Em đã làm cho anh sa chước cám dỗ. Từ bấy lâu nay anh là người chồng tốt, nhưng không hiểu sao lại có một phút yếu lòng để bị rơi vào cái bẫy... êm ái của em.
- Em...
Bao giờ tôi cũng là người thua cuộc bởi nụ hôn nồng ấm của Đồng. Bao nhiêu lần tôi cố ý làm giận, làm hờn để Đồng phải đáp ứng yêu sách của tôi nhưng tất cả đều bị tan chảy trong tình yêu nóng bỏng của anh. Nhưng lần này tôi nhất định phải chiếm cho được Đồng.

Tôi đến nhà Đồng khi anh đang công tác ở Singapore.
Ngọc Nhung cho biết vợ Đồng dạy đàn piano, nên tôi có lý do chính đáng để đến gặp chị. Mở cửa cho tôi là một thiếu phụ tuổi vào khoảng bốn mươi. Qua Đồng, tôi tưởng tượng vợ anh là một người đàn bà xinh đẹp, phong cách kiêu sa. Nhưng không, đó chỉ là một người đàn bà nhan sắc thật tầm thường, với khuôn mặt mộc mạc không chút son phấn. Vợ Đồng nhìn tôi cười rất tươi:
- Cô là Hải Ly, đã gọi điện thoại cho tôi tối hôm qua phải không?
- Dạ
- Mời cô vào nhà.
Khung cảnh ấm áp và đầy mỹ thuật của căn phòng xinh xắn khiến tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc thật sự mà chủ nhân của căn nhà đang có. Khi cánh cửa khép lại, vợ Đồng đi vào trong tôi mới nhìn thấy chiếc chân trái bị tật của chị khiến cả người chị như oằn xuống trong mỗi bước đi. Tôi ngỡ ngàng tự hỏi, một người đàn bà nhan sắc tầm thương lại tật nguyền như thế này mà lại có thể giữ chân được một người chồng như Đồng sao?
Trở về, nhà suốt đêm đó tôi trằn trọc với bao nhiêu ý nghĩ mâu thuẫn trong đầu. Có nên nói thật với vợ Đồng về quan hệ tình cảm giữa tôi và Đồng không? Nếu nên... thì có quá tàn nhẫn đối với một người đàn bà bất hạnh không? Nếu không nên... thì tôi sẽ mãi mãi là người vợ không bao giờ cưới của Đồng và đứa con tôi đang mang sẽ phải mang lấy những thiệt thòi như tôi đã từng hứng chịu.
Nhớ đến lời mẹ "phải thủ đoạn để giành lấy hạnh phúc", tôi hồi hộp nghĩ đến một điều mà tôi chưa từng dám nghĩ....
Ngày hôm sau tôi đến nhà chị Tuyền - vợ Đồng - để bắt đầu buổi học đầu tiên. Chị đón tiếp tôi thật vui vẻ, thân mật. Khi chị mở nắp chiếc đàn dương cầm, tôi giữ tay chị lại và nói thật khẽ khàng:
- Em có chuyện muốn nói với chị.
Chị ngước mắt nhìn tôi. Trong ánh mắt ngạc nhiên vẫn có chút dịu dàng. Chị mỉm cười. Nụ cười không xinh đẹp, không duyên dáng nhưng là một nụ cười thật đôn hậu và bao dung. Một nỗi xót xa dâng nhẹ trong lòng tôi khi tôi nghĩ rằng mình sắp mang đến cho người đàn bà đáng thương này một sự đớn đau, buồn bã. Nhưng biết làm sao hơn, vì tôi phải bảo vệ đứa con bé bỏng của tôi. Tôi phải giành lấy mái ấm gia đình đích thực cho mẹ con tôi như lời khuyên bảo đoan quyết của mẹ tối hôm qua.
- Có chuyện gì vậy em?
Dìu chị ngồi xuống sofa, tôi ngồi dưới sàn nhà, đặt tay lên bàn tay trắng muốt với những ngón thon mềm - đó là điểm đẹp duy nhất mà tôi nhìn thấy trên thân thể của chị.
- Có một chuyện... em xin lỗi... em ngàn lần xin lỗi chị...
Những giọt nước mắt lăn dài trên má khiến tôi nghẹn lời. Chị chăm chú nhìn vào mắt tôi, nụ cười vẫn còn trên môi, chị gật đầu như khuyến khích tôi hãy mở lời. Thu hết can đảm tôi gục đầu vào thành ghế kể lể hết mọi chuyện.
Câu chuyện chấm dứt. Một khoảng không gian yên ắng đến rợn người bao vây lấy tôi và chị. Tôi hồi hộp chờ chị giận dữ, la hét hoặc xỉ vả tôi, và tôi cũng sẵn sàng để quỳ dưới chân chị để van xin chị hãy thương đứa bé vô tội đang còn trong bụng mẹ mà giúp cho tôi một giải pháp êm đẹp. Phải lâu lắm tôi mới nghe giọng nói yếu ớt của chị:
- Hải Ly... về đi!
Tôi kêu lên trong nước mắt:
- Chị ơi!
- Tôi cần được yên tĩnh Hải Ly ạ!
Tôi đứng lên đi ra cửa. Nhìn khuôn mặt xanh mướt của chị Tuyền và những bước chân oằn xuống nặng nề tôi tự hỏi không biết mình đúng hay sai khi nói với vợ Đồng một sự thật đau lòng, nhưng tôi biết chắc chắn rằng nếu gặp người đàn bà khác thì tôi không thể rời khỏi căn nhà này một cách êm thắm, dễ dàng.

Sau khi tôi gặp chị Tuyền thì ba tuần sau Đồng tìm đến tôi với một lá thư trên tay. Nhìn đôi mắt sâu hoắm, khuôn mặt hốc hác và những sợi râu tua tủa trên cằm Đồng, tôi đoán được việc gì đã xảy ra. Tôi cúi đầu, cố giữ giọng nói bình tĩnh:
- Em biết em có lỗi và em sẵn sàng đón nhận lời trách móc của anh.
Đồng tựa cửa sổ nhìn những giọt mưa đang đổ rì rào trên mái ngói. Trầm ngâm rất lâu anh thở dài:
- Bây giờ không phải là lúc đổ lỗi cho ai. Điều quan trọng là Tuyền đã rời khỏi nhà trước khi anh trở về và anh đã dò hỏi khắp nơi mà vẫn không có một tin tức nào của Tuyền. Em đã gặp Tuyền... vậy em hãy thử tưởng tượng, một người đàn bà yếu đuối, tật nguyền như vậy sẽ sống như thế nào trước sự đổ vỡ tàn nhẫn và phũ phàng.
Ném lá thư lên bàn, Đồng quay lưng bước đi.
Tôi một mình, rón rén mở thư, đọc với những giọt nước mắt rơi lả tả theo từng dòng chữ ngã nghiêng.
Tôi không muốn ngồi nhưng hai chân tôi không thể đứng vững nữa, tôi rơi xuống thảm mà không biết đau bởi nỗi đau trong lòng tôi lớn hơn nỗi đau thể xác quá nhiều. Hành động thiếu suy nghĩ của tôi không đem lại một giải pháp thuận theo ý muốn của tôi mà chỉ càng đẩy Đồng xa tôi hơn nữa.
Tôi nhớ nụ cười đôn hậu của chị Tuyền, nhớ nửa người bên trái nghiêng oằn theo mỗi bước chân của chị mà nghe nỗi ân hận đè nặng trong tâm hồn. Chính tôi đã bám lấy Đồng, chính tôi là người tạo ra thãm cảnh, nhưng sao lại bắt chị Tuyền phải gánh chịu thiệt thòi.
Tôi đến bên cửa sổ, nơi Đồng đã đứng nhìn những giọt mưa đổ rì rào trên mái ngói để nhớ lại lời thư xót xa của chị Tuyền "Đáng lý em phải bước ra khỏi cuộc đời của anh khi tự biết mình không thể làm tròn bổn phận của một người vợ...". Tôi ấn sâu ngón tay cái vào hai đầu chân mày đang nhức buốt và thầm nghĩ đáng lý em không nên đến gặp chị để lấy mất niềm hạnh phúc độc nhất mà chị có được trong cuộc đời bất hạnh.

Image

Đồng bặt tăm cả năm tháng dài mặc cho tôi thấp thỏm trong nỗi đợi chờ.
Khi Đồng trở lại thì chỉ còn hai tháng nữa là con tôi sẽ ra đời, nhưng trong ánh mắt của Đồng - bố của con tôi - không có niềm vui mà chỉ hun hút những nỗi buồn. Anh cầm tay tôi, vuốt nhẹ chiếc bụng căng tròn của tôi cười gượng gạo:
- Anh có lỗi với Tuyền và với cả em nữa.
Tôi lắc đầu, muốn nói, em không giận anh mà nghẹn lời, chỉ biết lau nước mắt.
Đồng nâng mặt tôi lên, giọng anh khẽ khàng như một lời thú tội:
- Em có biết vì sao anh nhất quyết không ly dị Tuyền không?
- Vì chị Tuyền rất hiền lành, đôn hậu, chị lại tật nguyền nên anh thương hại...
Đồng lắc đầu giọng quả quyết:
- Sai! Anh không thương hại mà là yêu Tuyền tha thiết... Bởi Tuyền đã vì anh mà đã hy sinh cả bản thân mình... một trái thận trong người anh đang mang là của Tuyền đã cho anh. Bệnh anh đã đến thời kỳ chót, nếu không có thận để thay thì cuộc sống anh coi như chấm dứt, trong khi tên anh nằm trong một danh sách chờ đợi để thay thận dài ngoằn. Tuyền đã tự nguyện chia sẻ một phần thân thể cho anh và như một phép lạ, tất cả mọi thử nghiệm đều có kết quả thích hợp... anh đã được tái sinh bởi Tuyền. Em thử nghĩ, nếu vào trường hợp của anh, em có đành lòng để ly dị một người vợ đã xả thân vì mình hay không?
Trái tim tôi như thắt lại. Đến giờ phút này thì tôi biết rằng tôi không đủ tàn nhẫn để có thể sống theo con đường mẹ vạch ra là phải giành lấy hạnh phúc cho mình bất chấp thủ đoạn.
- Em xin lỗi... vì sự ích kỷ của em mà gây đau khổ cho anh và chị Tuyền...
Đồng đặt ngón tay lên môi tôi:
- Anh đã nói, bây giờ không phải là lúc đổ lỗi cho ai. Anh sẽ chờ đến ngày em sinh nở xong, mẹ con em bình an, khỏe mạnh anh sẽ về Việt Nam để tìm Tuyền. Anh chưa biết chuyện sẽ ra sao và anh phải làm gì, nên anh không thể hứa một điều gì với em, mong em hiểu.

Năm nay bé Bích Ly đã được tám tuổi.

Tám năm qua Đồng vẫn cố công tìm kiếm chị Tuyền, dù trong lá thư mang con dấu Việt Nam gửi cho anh, chị đã viết: "Mọi chuyện đã thuộc về quá khứ và em đang sống một cuộc sống rất bình an. Trong lòng em không còn sự oán giận nào nữa. Em sẽ cầu nguyện cho anh và Hải Ly cùng cháu bé luôn được hạnh phúc..."

Hạnh phúc. Hai chữ thật đơn giản nhưng sao tôi với hoài không tới.
Tám năm qua tôi và Đồng vẫn sống cùng một thành phố nhỏ, vùng phụ cận Dallas, và mỗi cuối tuần anh vẫn đến thăm đứa con gái duy nhất của mình. Tình yêu của tôi và Đồng dành cho nhau vẫn còn đó nhưng ở giữa chúng tôi lúc nào cũng có hình ảnh của một người đàn bà bất hạnh và nó không cho phép chúng tôi bước đến gần nhau để tạo thành một mái ấm gia đình.


Tuấn Hoàng
(Theo chuyện kể của Q.L để gửi một người ở 17112)


Mênh Mông Tình Buồn
Nhạc: Nguyễn Ngọc Tài
Hà Thanh Xuân



Image

Em yêu ơi giờ này em nơi đâu!
Chỉ trong chiêm bao ta còn thấy nhau
Em yêu ơi tình đôi ta chia ly
còn lại mình anh nhớ người ra đi
Nhớ mãi nhớ ngày đôi ta bên nhau
Giờ mình anh chốn xưa âu sầu
Tiếc nhớ mãi ngọt ngào hương đêm
Nhớ môi em nhớ đôi vai mềm

Tình em ra khơi sao như còn mãi đây
Hồn anh chơi vơi vấn vương hình bóng ai
trong con tim khờ dại
Lòng thấy trống vắng buông theo từng chiều nhạt nắng
Ngạt ngào mưa qua tiếng mưa buồn đêm vắng... tình phai
Tình đã phải chết như cây rừng héo khô
Đời lênh đênh trôi như con thuyền nhấp nhô
lang thang trên biển sầu
Cuộc sống tiêp nối trôi theo ngày tàn phiêu lãng
Lòng buồn mênh mang giữa một trời ngao ngán... tình phai


378643 top -
Hay quá chú Lãng ơi...

378647 top -
Image
Thân tặng các bạn 1 góc Sài Gòn.

378863 top -
@cạp Út,

Cám ơn cạp Út, chúc cạp Út vui khoẻ.


Cám ơn chị mangot, hình trên chắc là view từ Dinh Độc Lập nhìn ra đại lộ Thống Nhất. Cảnh vẩn không thay đổi như mấy chục năm nay, những hàng cây vẩn mãi xanh ngắt suốt con đường nầy...



ImageNhững con phố yên bình ở Santa Cruz



ImageTrời mùa hè nhưng khí hậu nơi đây mát lạnh, người du lịch khá đông



ImageKhông có đủ time để ghé Downtown Santa Cruz nên chỉ chạy vòng vòng ra phía biển



Image




ImageTrên cầu deck ra biển Santa Cruz




Image


Bờ Bến Lạ
Nhạc: Nguyễn Nhật Huy
Minh Tuyết




Vì sao anh nỡ đành để tình yêu lạc lối bên đời
Từng đêm trên phố buồn hẹn thề xưa là áng mây trôi
Anh đã đi mãi mang theo tiếng cười
Anh đã quên bóng em nơi cuối trời
Nhìn mưa rơi tình yêu đã xa xôi mù khơi.

Vì sao anh nỡ đành để mình em lặng lẽ bên đời
Từng đêm không tiếng cười một tình yêu lầm lỡ trên tay

Em bước đi mãi trên con phố dài.
Nghe tiếng chim hót cô đơn cuối trời,
Tình chưa nguôi mà sao ta đã mất nhau người ơi.

ĐK:

Bờ bến lạ, bờ bến lạ
Người yêu đã sang bên kia đại dương.
Bờ bến lạ, bờ bến lạ!
Để anh bước đi quên hết yêu thương.

Trong đêm tối không còn tiếng cười
Đôi chân mỏi không còn lối về
Nhìn mưa bay giọt sầu rơi, rơi trong tiếc nuối...

Bờ bến lạ, bờ bến lại
Để con sóng xưa quên đi đại dương.
Đường phố lạ đường phố lạ
Để anh bước chân qua những yêu thương.
Như sương khói tan vào cuối trời,
Quanh ta đã không còn tiếng cười.
Từng đêm mưa rơi từ khi anh bước chân về bên người...

(Khi anh bước đi trên một con đường xa lạ
Nơi không có em không có kỷ niệm,
Không có niềm vui và hạnh phúc,
Anh chợt hiểu rằng...)

(ĐK...)
Từng đêm mưa rơi từ khi anh bước chân về bờ bến lạ…




ImageKhông được cho em ăn nên buồn cuộc đời, em thẩn thờ đi lanh quanh khêu gợi... :(



Image




Image



ImageBãi biển Santa Cruz, khí hậu khá lạnh khoãng 42oF cộng thêm với gió nữa nên càng lạnh hơn, không biết sao người ta vẩn tắm nỗi!

378871 top -
Hehe, lâu lắm mới gặp lại TonHung! Khoẻ không?

Mấy hình chụp hay lắm, khoái hai tấm nầy:


Image



Image

Bãi cát trắng xoá với biển xanh màu ngọc bích thật đẹp không thua mấy bãi biển lừng danh ở Florida! Và cái vịnh gì ở Tuy Hoà mà có núi ăn ra tới biển, cảnh nên thơ quá...

Cám ơn TonHung đã share ở đây những hình nầy.

378881 top -
@anh Lang,
Khoẻ không anh Lang? Lâu quá mới tạt ngang nhà anh Lang xem hình chút rồi out ngay. Chúc anh Lang luôn vui và bình an nha :).


@tonhung123,
Chào anh Tý Sún, lâu thật lâu mới thấy anh Tý. Cám ơn anh Tý đã gửi lời thăm em bữa hổm nha. Chúc anh Tý luôn vui và may mắn.


@hoainguyen,
Chị khoẻ không? Chúc chị ngày mới thật vui. :)


@thuanh,
Hi bé Út! Khoẻ không Út?

378995 top -
Dọc đường gió bụi
1 ... 294, 295, 296, 297, 298, 299, 300 ... 344


Nghỉ mệt chút đi nữa...



:)


Của cải trong nhà:

. 20 Năm Tình Xưa
. Adagio Secret Garden
. Alice Has Blue Eye
. Amour Fou Amour Loup
. Anh Còn Nợ Em
. Anh Đến Thăm Em Đêm Ba Mươi
. Anh Đến Thăm Em Đêm Ba Mươi
. Anh Vẫn Buồn Như Xưa
. Ánh Trăng Tan
. Áo Lụa Hà Đông
. Argentinas Pan Flute Autumn
. Bài Không Tên Số 2
. Bài Không Tên Số 5
. Bài Không Tên số 50
. Bài Không Tên Trỡ Lại Cuối Cùng
. Bài Thơ Cuối Cùng
. Bài Tình Ca Cho Em
. Ballade Pour A Deline
. Bang Bang
. Bao giờ Cho Tôi Gặp Lại Em
. Bay Đi Cánh Chim Biển
. Bây Giờ Là Tháng Mấy
. Bên Đời Hiu Quạnh
. Bên Nhau Trong Nắng Xuân
. Bên Trời Phiêu Lãng
. Biển Mặn
. Biển Nỗi Nhớ Và Em
. Bình Yên Nhé
. Bờ Bến Lạ
. Bóng Nhỏ Đường Chiều
. Bông Hồng Cài Áo
. Bước Chân Lẻ Loi
. Cà Phê Một Mình
. Cám ơn Mùa Thu
. Cần Thiết
. Cánh Buồm Xa Xưa
. Cánh Thiệp Đầu Xuân
. Casual Walz
. Careless Whisper
. Chaconne Secret Garden
. Chán Đời
. Chăn Vịt Phương Nam
. Chiều Ngoại Ô Moskova
. Chị Tôi
. Chỉ Là Phù Du Thôi
. Chỉ Riêng Mình Em Hiểu
. Chiều Paris
. Chiều Cuối Năm Về San Diego
. Chiều Đông Paris
. Chiều Hoang Vắng
. Cho Em Quên Tuổi Ngọc
. Cho Em Và Cũng Là Cho Anh
. Chờ Em Trong Đêm
Chưa Phai
. Chuyện Tình Buồn
. Classic Soul
. Cô Láng Giềng
. Comme Toi
. Còn Tuổi Nào Cho em
. Cơn Đau Tình Ái
. Compaqnon Dissparu
. Cơn Bão Lòng
. Còn Tôi Với Tôi
. Coupable
. Crazy
. Dạ khúc
. Dấu Chân Địa Đàng
. Dịu Dàng Ơi
Đan Áo Mùa Xuân
. Đan Áo Mùa Xuân
Để Quên Con Tim
. Đêm Tâm Sự
. Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ
. Điệp Khúc Mùa Xuân
. Điệu Buồn Phương Nam
Đóa Hồng Đẫm Máu
Đò Dọc
. Đóa Hoa Vô Thường
Đời Phiêu Lãng
Đợi Chờ
Đôi Mắt Người Sơn Tây
Đôi Mắt Người Trong Mộng
Đôi Mắt Người Xưa
Đồi Thông
. Đón Xuân Này Nhớ Xuân Xưa
. Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng
El Bimbo
Em Có Nhớ Căn Nhà Xưa
. Em Đã Thấy Mùa Xuân Chưa
Em đã Yêu Anh
Em Đẹp Như Mơ
. Em Đi
. Em Hiền Như Masoeur
Em Lễ Chùa Này
Em Ở Lại Sóng Trôi Đời Tôi
Em Ơi Hà Nội Phố
Encore - Mãi Còn yêu
Epilog - Sentimental
Eastern Western song
Emmanuella Theme
Fuerte Ascoutic Spanish Guitar
Ghét Anh
. Giã Biệt Tình Anh
Giấc Mơ Chapi
Giấc Mơ Mùa Thu
Giấc Mơ Tuổi Hai Mươi
Giàn Thiên Lý Đã xa
. Giờ Đã Không Còn Nữa
Giới Hạn Nào Cho Chúng Ta
Giòng Sông Mùa Thu
. Giống Như Tôi
Green Fields
Guitar Cho Ta
Guitar From Heaven
. Hạ Trắng
Hai Năm Tình Lận Đận
Hạnh Phúc Lang Thang
Hạnh Phúc Lang Thang-LH
. Hát Cho Em Nghe Bài Hát Sài Gòn
Hoa Có Vàng Nơi Ấy
. Hoài Cãm
. Hương Hoa Mùa Xuân
I Believe My Heart
. Il Pleu Sur Bruxelles
. J'Espere
Ka Khúc của Lê
Khi Người Yêu Tôi Khóc
Khóc Cho Vơi Lệ Nhòa
Khóc Một Giòng Sông
Kinh Hạnh Phúc
. Kiss The Rain
. Kỳ Diệu
L'aventura
L'ete Indien
. Lá Vàng Tượng Trắng Trong Vườn Lục Xâm
La Temps Qui Passe
. Lạc Mất Em
Laisse A La Musique
. Lãng Du
. Lặng Lẽ Nơi Nầy
. Lệ Đá
Les Feuilles Mortes
Lời Cuối Cho Em
Le Jours Ou Rien Neva
. Le Mal De Toi
Le Penitencier
Lệ Đá
LK Thương Nhau Ngày Mưa
Lời Tình Buồn
Lời Tình Buồn - HT Tâm
Love Story
Love Story
. Ly Rượu Mừng
Lyphard Melody
Magic Boulevard
. Mai
. Mai Tôi Đi
. Mamy Blue
Mắt Lệ Cho Người
Mất Nhau Mùa Đông
. Màu Son Tím
. Màu Tím Pensee
. Mây Bốn Phương Trời
Mediterraneo
. Memory
. Mênh Mông Tình Buồn
Miss You Night
Mơ Về Nơi xa Lắm
Mộng Sầu
. Một Cõi Đi Về
. Một Lần Đi
Một Lần Nào Cho Tôi Gặp Lại Em
Một Lần Nữa thôi
Một Lời Cuối Cho Em
Một Mai Khi Trỡ Lại
. Một Ngày Việt Nam
. Một Ngày Như Mọi Ngày
. Mùa Đông Sắp Đến Trong Thành Phố:396574
Mùa Hoa Anh Đào
. Mùa Hoa Anh Đào
Mùa Thu Chết
Mùa Thu Cho Em
Mùa Thu Không Trỡ Lại
. Mùa Thu Paris
Mùa Thu Trong Mưa
. Mùa Xuân Đó Có Em
. Mùa Xuân Trên Cao
. Mùa Xuân Trong Đôi Mắt Em
Mưa Bong Bóng
. Mưa SàiGòn Nắng Cali
Mưa Tình Cuối Đông
Mưa Trên Biển Vắng
Mưa Và Nỗi Nhớ
Mười Năm Tình Cũ
My All
Nắng Paris Nắng Sài Gòn
Nếu Lúc Trước Em Đừng Tới
. Nếu ta Đừng Quen Nhau
Ngày Đó xa Rồi
Nghìn Đêm Như Một
. Ngở Đâu Tình Đã Quên Mình
Ngôi sao Lẽ Loi
Người
Ngủ Đi Em
Người Bạn Tình Xưa
Người Mẹ Buồn
. Nha Trang Ngày về
Nhạc Thu
. Nhìn Những Mùa Thu Đi
Nhớ Anh Nhiều Hơn
. Nhớ Mưa sài Gòn
. Nhỏ Ơi
. Như Cánh Vạc Bay
Như Giọt Sầu Rơi
Như Giọt Sương Khuya
Như Một Khúc Nhạc Buồn
Những Vì sao Cô Độc
Nhụy Hoa Trong Gió
Nói Với Tôi Một Lời
NơiẤyCóTuyếtRơiKhôngEm
. Nơi Thời Gian Ngừng Lại
Nỗi Đau Còn Mãi
Nỗi Buồn Sa Mạc
Nỗi Lòng Người Tha Hương
Nữa Hồn Thương Đau
Nuit A Mour A Paris
Nước Mắt Mùa Thu
Ở Thành Phố Đó
Paris
. Paris :326044
. Paris Marc L.
. Paris Mussette
Paris Có Gì Lạ Không Em
. Phố Vắng Em Rồi
Please Guitar
Phố Biển
. Phút Giao Mùa
Please Guitar
Q'uest Ce Que Ca...
Rena S Jigs
Riêng Một Góc Trời
. Riêng Một Góc Trời
Rồi Có Một Ngày
. Rồi Đây Anh Sẽ Đưa Em Về Nhà
. Rồi Mai Thức Giấc
Romance D Amour
Roman D Music
Romeo et Juliet
Rong rêu
. Rong Rêu
Roul S'enroule
. Ru Con Tình Cũ
. Ru Đời Đã Mất
. Ru Đời Đi Nhé
Rừng Xưa Đã Khép
Sa Mạc Tình Yêu
Sadness
. Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên
. Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên
Samba Mambo
San Francisco
Sanctuary Secret Garden
Sao Đành Xa Em
Sao Em Mãi Khóc
Sầu Viễn Xứ
Song Of Secret Garden
Sông Quê
Sorry Seem To Be The Hardest Words
Souvenir D'Enfance
. Swan Lake
Ta Muốn Cùng Em Say
Ta Vẩn Yêu Người
Tạ Tình
Tâm Sự Gữi Về Đâu
. Tâm Sự Ngày Xuân
Tầm Gữi
Tay Súng Bá Vàng
Tears - Donde Voy
. Thà Như Giọt Mưa
. Thà Làm hạt Mưa Bay
Thành Phố Mưa Bay
. Thành Phố Mưa Bay
The Good The Bad and
Theo Lá Vàng Bay
Thiên Đường Thứ Hai
Thơ Tình Cuối Mùa Thu
. Thu Ca
Thu Hát Cho Người
Thu Sầu
. Thu Vàng
. Thunder Rolls
Thuyền Viễn Xứ
Tình
Titoli A Fistful Of Dollars
Tiễn Em
Tiếng Đàn Guitar
Tình Cờ Gặp Lại Nhau
Tình Chết Theo Mùa Đông
Tình Đầu Vẩn Khó Phai
. Tình Khúc Chiều Mưa
Tình Khúc Mùa Đông
Tình Khúc Thứ Nhất
Tình Lãng Tử
Tình Mãi Ngu Ngơ
Tình Mãi Xanh
Tình Thôi Cách Xa
Tình Vẩn Thiết Tha
Tình Yêu Vội Đi
. Tình xa
Tình Xót Xa Đưa
. Tôi Chưa Có Mùa Xuân
. Tôi Đi Tìm Lại Một Mùa Xuân
. Tôi Trỡ về thành Phố
Tuổi Đá Buồn
Trã Lời Thư Em
Traditional Guitar
. Trong Giấc Mơ em
Trúc Đào
. Từ Giọng Hát Em
. Từ Tiếng Hát Tiếp Nối
. Tuổi Ngọc
. Tưỡng Niệm
Tuyết Lạnh
Tuyết Trắng
Tự Trầm
Un Jours Tu Ris
Ước Gì
. Vẫn Còn Mùa Xuân Cho Em
Về Đây Nghe em
. Về Trên Sóng Cữu Long
. Vết Thù Hằn Trên Lưng Ngựa Hoang
Vết Thương Cuối Cùng
. Vì Đó Chính Là Em
. Vườn xưa
. Vũng Lầy Của Chúng Ta
We Are The World
Xin Cám Ơn
. Xin Cám Ơn
Xin Cho Tôi
Xuân Bên Anh
. Xuân Đã về
Xuân Đã Về Chưa
Xuân Họp Mặt
. Xuân Và Tưổi Trẻ
Y'a Des Jours Comme Ca
Yêu Dáng Em Xưa
. Yêu Dấu Đã Về
Your Soul



Thơ thẩn:

. L'Adieu-Apollinaire Mùa Thu Chết
. Anh Có là Mùa thu
Bên Cầu Mirabeau
. Biển Và Đất
. Cần Thiết
Chanson D'Automne
Cháu Gữi Cho Chú
. Chia Tay Mùa
. Chợ Tết
Chưa Bao Giờ Buồn Thế
. Đôi Mắt Người Sơn Tây
Em Đã Trỡ Lại Paris
Hỏi Cái Lạnh Mùa Đông
. Lẽn Trốn
. Mõng Manh
Mùa Hoa Linh Lan
Mùa Saboche
. Mùa Thu Trong Tôi
Mùa Xuân Thương Nhớ
Nắng Paris Nắng Sài Gòn
Paris Có Gì Lạ Không Em
Paris Đầu Mùa Thu
Paris Sẽ Nhớ
. Theo Cơn Mưa Nào
Thơ Bùi Giáng
Thơ Hột Mít
Thơ Hoa Gạo
Thơ Tình Cuối Mùa thu
Thơ Xưa
Thu Hai Mùa
. Thuỡ Làm Thơ Yêu Em
Tiễn Biệt
Tiễn Em
. Tình Yêu, Sẽ Vẩn Còn Tươi Mới
. Tương Tư



Bài viết và Truyện ngắn:

. 49 Ngày Với Em
. Anh Đừng Lỗi Hẹn
. Cái Nhìn Khắc Khoãi
. Chị Ơi, anh yêu em
. Chị Tôi
. Chờ Đợi Luôn Là Điều Đáng Ghét
. Chuyện Những Chiếc Nhẫn
Chuyến Taxi Cuối Cùng
. Có Một Nickname Không Bao Giờ Sáng
. Đêm Thời Gian Và Những Giấc Mơ
. Định Mệnh Ở Lamode
. Đường Tăng
Đường Vào Bể Dâu
Gặp Lại
Giang Hồ
. Hẹn Nhau Ngày 28
Hình Như Mưa Là Đàn Ông
Hoài Niệm
. Lòng Mẹ
. Mối Tình Nghiệt Ngã
Một Trời Lặng Lẽ
. Ngày Nào
. Ngô Thụy Miên và Những Tình Khúc
. Nhẹ Như Mây Trời
. Nhớ bèo mây
Nhớ Mỷ Tho
. Những Vì Sao Cô Độc
. Phạm Ngủ Yên
. Portland Người Đi Trong Nỗi Nhớ
. Thơ Tình Thứ Nhất
. Thu Hát Cho Người
. Thư Viết Từ Đường Heatherglen
. Thư Viết Từ Đường Heatherglen-1
. Thư Viết Từ Đường Heatherglen-2
. Thư Viết Từ Đường Heatherglen-3
. Tình Ta Sớm Muộn Cũng Đành
. Tình yêu
. Tuổi Già Của Tôi
. Vết Thương Mùa Thu
. Viết Cho Nỗi Nhớ Xa Xôi
. Yêu Nhau Kiếp Nào




Thả dê, nói nhảm:

. Bâng Quơ Chiều ba Mươi
. Bên Trời Phiêu Lãng
. Chạm Ngực Em
. Chiều Nay Tưỡng Mắt Em Buồn
. Cho Một Mùa Hoa
. Còn Tuổi Nào
. Dấu Chân Địa Đàng
. Đoãn Khúc Cho Mưa
. Đợi Nhau tàn Cuộc Hoa này
. Đơn Xin Uống Rượu
. Em ra Đi Mùa Thu
. Hú Hồn
. Liêu Trai Quái Dị
. Mười Năm Không Gặp
. Những Ngày Xưa
. Ru Em
. Tình Buồn
. Trăm Năm Xin Chỉ
. Vui cười
. Yếm Đào








Cập nhật ngày 05/06/2012
PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image




---------------------
Cập nhật ngày 25/01/2012