.
Dọc đường gió bụi
1 ... 291, 292, 293, 294, 295, 296, 297 ... 344 - bottom
@langtu,

Nhà langtu đây ha?


@hungphitran,

Du lịch tại chổ cũng hay lắm.
Cảm ơn Anh đã cho mọi người xem cảnh đẹp nhiều nơi & chiêm ngưỡng mùa thu của nhiều nước.


@hoainguyen,

mangot phải chờ ý kiến chủ nhà mới dám dzô đó hoainguyen. Những bãi biển ngộ ghê!
Bãi cát hồng nhìn thật lãng mạn hoainguyen nhỉ.
Bãi biển thủy tinh thì đẹp quá.
Cảm ơn hoainguyen dắt đi 1 vòng du lịch biển
:)

376905 top -
@mangot,
Chào chị Mận, hổng có con chim nào bự bự cho mình cỡi chứ em định may cái túi ba gang mang theo.
Chị khoẻ không? hỏi đặng mai mốt dắt đi tiếp.

376909 top -
Oh, nô vấn đề. :)

Mận may túi bự bự...chờ nghen, leo xe ngựa cũng được đó hoainguyen.

376911 top -
@TieuDao,

Cám ơn anh (chị) đã ghé nơi đây và còn tặng bài nhạc nữa! Đang nghe nè :) Đây là bài nhạc mới mình chưa nghe bao giờ! Hay đó.

Hy vọng có thể anh (chị) sẽ có vài giây phút vui thư giản.



@hoainguyen,

Hoa sim vẩn còn chổ cũ, để dành ngâm thơ Hửu Loan mà :)

Cám ơn hình hoainguyen post nhe, nhìn biển mấy nơi nầy đẹp lắm. Mơ ước một ngày được đến nơi đây. Phải chi một ngày có 25h... :(

Sim nè,
Image
Chiều hoang tím có chiều hoang biết...
Thơ Màu Tím Hoa Sim


@chị mangot,

Nhà hàng xóm đó chị...:)


ImageNhững cánh hoa tường vi.

376927 top -

@hoainguyen,
Thấy hình Hoainguyen ngồi và nằm đưa tay lên đầu hàng ai vậy?

@langtu,
Nhà chị hàng xóm còn thiếu tổ chim có hình chim mẹ đang cho mấy chú chim non ăn đẹp lắm sao không thấy.

376960 top -
Vâng anh tipha, mấy năm trước năm nào chim cũng làm tổ, mùa hè này nóng quá không thấy chim trở lại làm tổ nữa nhưng vẩn hàng ngày ghé "ăn cơm", nhìn thấy thương lắm. Tội nghiệp, những con chim chung tình, bay đi đâu thì bay chứ lâu lâu cũng nhớ trở về "nhà". Hôm qua có thấy mấy chú chim lạ lắm, giống như chim gỏ kiến, mổ liên tu bất tận từ xa mà nghe lốp bốp trên cành thông như mình đóng đinh vậy, ngộ lắm !



Image
Khám phá ra 1 điều là tại vì có giàn nho nên chim mới làm tổ gần đó !

377054 top -
@mangot:
đi đường bộ hả chị, vậy mình mượn ngựa của chủ nhà nha.(Cao bồi Texas mà)

@Anh Tipha,

Vui vì thấy biển đó.
Chuyện kia em bó toàn thân rùi.

@langtu:

Nhìn chùm nho, thèm quá nha.

langtu cho hoainguyen gởi một mẫu truyện nha, không biết có phải dọn rác ? :)

377147 top -
Nhớ bèo mây…

Nguyễn Ngọc Tư

Trở về từ trại viết, ông già gọi bạn văn đến nhà uống rượu.
Ông nói ông buồn quá chừng, nhớ đám viết văn làm thơ trong trại quá chừng. Đêm qua, nửa đêm ngồi bật dậy, ngó quanh, ngạc nhiên, ủa, sao phòng này bày trí y chang phòng của mình vậy ta? Vợ ông cười ngất.

Lần đầu tiên trong đời ông tham gia một trại viết văn. Lần đầu tiên ông biết trại viết là… gom những người viết xuất thân, nghề nghiệp khác nhau đến từ những vùng đất khác nhau lại một chỗ, cùng ăn, cùng ngủ, cùng lao động sáng tạo, chia sẻ, đọc cho nhau nghe. Hai mươi ngày, ông già quen với nếp sinh hoạt xao động đó. Mở con mắt ra là nghe những tiếng chào nhau pha lẫn tiếng cười giòn, nhắm con mắt lại vẫn còn nghe ai đó say rượu, đọc thơ nhừa nhựa, “mặt trời xa em lại quá gần. sao em nỡ làm lòng anh lạnh buốt”. Sáng nay, vợ đi chợ sớm, ông ngồi ăn hủ tiếu một mình, mụ mẫm vì nhớ và hụt hẫng, cô đơn.

Nên ông già cần đứa bạn vong niên này, bởi khi ông nói về A, về B nào đó cùng đi trại chuyến này, có thể bạn biết họ, có thể bạn hụ hợ một vài câu, thí dụ như bạn nói “chị H dễ thương lắm”, ngay lập tức ông già khoái chí vỗ đùi, ừ, con nhỏ đó hay nhổ tóc bạc cho chú. Nó thảo ăn lắm nghen, trưa nào cũng mua khoai lang nướng, đi mời từng người, cái tướng con nhỏ vừa ăn khoai nóng vừa hít hà cũng ngộ. Còn thằng nhỏ K thấy tướng hiền, ai dè lù khù vác lu chạy, hẹn hò được con bé đẹp nhất trại viết. Bữa bế mạc, ai cũng khóc, mấy đứa trẻ vừa có ý thương nhau nay ai về nhà nấy, bịn rịn không rời, thiệt tội.

Ông già rơm rớm nước mắt. Ông nói, thiên hạ biết bao nhiêu người mà hết đời mình đâu thể gặp, nhưng nếu gặp được, dù chỉ phút chốc thôi, chắc là có duyên với nhau. Duyên trời. Nên ông dốc cạn lòng mà thương họ. Hai mươi ngày, so với đời người, tưởng ngắn, mà dài. Một người đau, những người còn lại ai cũng trở thành… bác sỹ, thuốc thang lung tung. Một người buồn, cả bọn áy náy, không vui. Ông già nhức đầu, mấy bạn viết trẻ thay phiên bắt gió cho ông. Đi núi chơi, tụi nhỏ đỡ từng bước chân. Sáng nào tụi nó cũng qua phòng “vấn an”, đêm qua bác ngủ có ngon không? Đổi lại, tụi nó nhậu nhẹt say, nằm bẹp trao thân cho… muỗi, ông đi giăng mùng, đắp tấm mền cho từng người. Đôi lúc, bắt gặp mấy đứa con gái khóc nhớ nhà, ông già ngồi lại, dỗ dành. Ông thuộc lòng giọng nói, nụ cười, tính cách, hoàn cảnh của từng người, ông hiểu họ như hiểu bạn chí cốt, như đám con mình. Sáu mươi tuổi đời, mặt trời sắp xuống núi, ông nói ông may mắn có thêm nhiều người thân nữa.

Vì vậy mà bây giờ ông già mới buồn bã, nhớ nhung những người xa, những cụm mây, những đám bèo đã tan rã, lưu lạc muôn phương. Ở một chỗ nào đó, rất có thể có người đang gọi bạn ra quán nhỏ mà than thở, tao nhớ ông già trong trại viết. Ý nghĩ đó làm bạn văn hơi ngơ ngẩn khi nhìn khuôn mặt đã rựng lên vì rượu, thoắt rạng rỡ, thoắt buồn bã của ông già.

Lâu rồi bạn không nhớ ai, bạn sợ phải nhớ. Bạn cũng vừa tham gia một đoàn công tác trở về. Nhưng những chuyến đi, những lần tham gia các hoạt động tập thể đã dạy bạn rằng, không ai có thể đi mãi trên đường, không cuộc vui nào không tan. Nên bạn giữ được sự thản nhiên khi chiếc xe xình xàng về bến cuối, khi người trong đoàn bắt đầu tan tác. Những cái bắt tay gấp gáp, những câu chào vội vã, và bóng người nhoè nhoẹt khuất dần.

Và vẫn thản nhiên, bạn trở về nhà, cuộn mình trong chiếc giường quen thuộc. Những cuộc gặp gỡ nhạt, những khuôn mặt cũng mờ nhoè. Bắt đầu chuyến đi, bạn đã nghĩ đến chia tay, bắt đầu cuộc gặp, bạn đã toan tính cho lúc kết thúc. Nên bạn chỉ giao tiếp dè dặt, vừa vặn. Thiếu một chút tình, bạn sẽ là đứa xa cách, lạnh lùng, ngạo mạn, nhưng sơ sẩy thừa ra một chút, bạn sẽ giống hệt ông già bây giờ, mất một thời gian rất dài để nhớ những người dưng, nhớ họ ngay cả khi họ đã không còn nhớ mình. Mắc công.

Bạn chọn một con đường ít đau đáu, ít day dứt, ít bồn chồn, ít chênh chao, an toàn cho tim, bạn không bao giờ để mình ngấm nhớ như ông bạn vong niên sáng nay. Bạn thấy mình sung sướng quá, thiệt là hạnh phúc, thanh thản khi trong ký ức không có ai để nhớ đằm sâu, trong tim người không có nỗi nhớ thương người. Mắc gì phải hao phí tình cảm vào những mối quan hệ không có nhiều hy vọng, như mây kia trôi, bèo kia trôi, bây giờ nhớ vậy, nhưng mười, hay hai mươi năm nữa, biết có còn gặp lại nhau? Chứng kiến ông bạn già ngắc ngoải nhắc tên của những người xa, bạn thấy mình đúng là quá trời khôn ngoan.

Nhưng không hiểu sao, bạn muốn khóc, bỗng dưng…

377149 top -
@anh Lang,
Hi, Hai ngày mới có thời gian bay qua DĐGB. Khoẻ không anh Lang. Nho xanh ngon ghê.


@hoainguyen,
Chị khoẻ không? Hai ngày nay em lu bu Việt Kiều quá nên em ít vào. Giờ em chạy chợ chút về tính sau. Buổi tối thứ 7 thật vui nha. :)

377213 top -
Cám ơn truyện của hoainguyen post. Ý câu chuyện có lẽ nói về sự cô đơn, sự trống vắng ở tuổi xế chiều. Mình cũng có đọc qua nhiều truyện ngắn của Nguyễn Văn Tư nhưng không nhớ hết. Hôm nay đọc lại cũng hay...

Cám ơn hoainguyen, (còn nữa không? :))


@cạp hai,

Cám ơn cạp hai hỏi thăm, chúc một ngày vui.


Và để hùa theo phong trào post truyện, trăm hoa đua nở. Mời hoainguyen và các bạn đọc truyện ngắn nầy...



Image

Anh Đừng Lỗi Hẹn

Chiều hôm ấy, có một cháu gái chừng mười bốn tuổi đến gõ cửa phòng tôi. Cháu đưa cho tôi chiếc phong thư, dán kỹ, hồ còn ướt, ngoài không đề tên người gửi và người nhận. Nhưng cháu gái cũng bảo: "Cô Hằng nhờ cháu đưa đến chú". Nói rồi cháu chào tôi, vội vã ra về.

Tôi mở phong bì. Lá thư Hằng gửi cho tôi vỏn vẹn có một dòng:

"Em hơi khó ở, rất cần đến anh".

Lúc ấy, tôi không kịp nghĩ rằng, tôi là ai, và đang ở trong một hoàn cảnh thế nào, nếu tôi lui tới với Hằng sao tránh khỏi tiếng đời dị nghị, tôi chỉ biết một đIều: chắc là Hằng có việc gì hệ trọng, đang cần sự giúp đỡ của bạn bè. Chổ quen biết, Hằng lại đang đơn độc, có chuyện gì... sau này biết thanh minh ra sao. Thế là tôi dẫn xe ra cổng...

Khi tôi đến, cô bé đưa thư lúc nãy tế nhị xin phép ra về. Hằng cám ơn, mắt cô sáng lên một niềm vui nho nhỏ.

Nhìn Hằng, tôi hiểu ngay là cô vừa trải qua một cơn bệnh nặng: chiếc khăn ướt đẫm đắp trên trán. Đầu giường, một ly nước chanh, một lọ thuốc đIều hoà nhịp tim, và bát cháo vẫn còn nguyên, nguội ngắt.

Tôi mạo muội cầm tay Hằng xem mạch. Nhịp đập nhanh nhưng da thịt cô mát rượi, chắc là cơn sốt đã đi qua. Và khi ngước nhìn lên, tôi đã bắt gặp một đôi mắt thật khác thường.

- Em bị cảm sốt. Còn thêm cái bệnh suy tim - Hằng khẽ mỉm cười - nụ cười làm cho nước mắt ứa ra.

Từ lúc tôi đến, Hằng vẫn nằm, rõ ràng là cô không muốn ngồi dậy và cũng chẳng làm bộ cần ngồi dậy; cô đang bệnh - đấy là lý do chính đáng. Tôi còn hiểu rằng: Hằng tin tôi, phó thác số phận cho tôi, ít nhất là trong lúc này. Thú thật, dù nhân danh ai, trước một sinh linh vừa mỏng manh, yếu đuối lại vừa tròn trịa... sinh linh ấy đã phát ra tín hiệu "màu xanh" - một tín hiệu không thể không gieo vào lòng gã đàn ông đơn độc như tôi một chút khát khao. Tôi muốn nâng đầu Hằng dậy, ấp vào ngực mình, vỗ về an ủi như một người cha, như một người anh và hình như, có cả tình cảm của một người chồng.

Nhưng, khoảng cách giữa tôi và Hằng đã bị ngăn cách, bởi một bức màn rất mỏng manh mà đầy gai sắc - sắc đến nỗi, nếu đưa tay ra, cả tay và tim tôi đều ứa máu. Tôi hỏi thật lòng:

- Chị có cần điện cho anh ấy về..

Bỗng nhiên cả thân Hằng co rúm lại. Cô đưa cả hai tay để lên ngực, hàm răng cắn chặt lấy vành môi tím ngắt, và lịm đi trong một cơn đau đớn khôn cùng. Khi cơn đau dịu xuống, Hằng nói khẽ:

- Anh hứa với em là đừng bao giờ nhắc đến anh ấy nữa!

Tôi gật đầu và xin lỗi Hằng. Vậy mà lâu nay tôi vẫn cứ tưởng cô vẫn còn tiếc nuối. Tôi hỏi thăm tình trạng sức khỏe hiện tại của Hằng, triệu chứng mấy ngày gần đây... tại sao cô không đi bệnh viện... Hằng trả lời cho có lệ, cô cứ nhìn tôi bằng cái nhìn rất lạ - cái nhìn ấy làm tôi vừa lo lắng lại vừa bối rối. Tôi mơ hồ cảm thấy rằng, lúc này mọi sự an ủi, hỏi han đều trở nên nhạt nhẽo và lố bịch. Nhưng, nếu cứ ngồi yên, còn đáng sợ hơn. Mỗi phút trôi qua, tôi lại thấy có điều gì không ổn. Trong căn phòng chỉ có hai người, im lặng, người ta nghe rõ cả hơi thở của nhau.

Tôi xem mạch cho Hằng một lần nữa và cảm thấy yên tâm.

- Tốt rồi, chị nằm nghỉ, tôi về...

- Tối nay anh đến nhé?

Bất ngờ, đến nỗi trong mấy giây tôi cứ đứng ngây như ngỗng. Trong trường hợp này, dù có liều lĩnh tới đâu, tôi cũng không thể trả lời ngay là sẽ đến hay tìm lời thoái thác. Nhưng khi nhìn gương mặt Hằng, tôi chợt nhớ đến một cô gái sắp chết đuối ở dưới cầu Hoàng Diệu, được người ta vớt lên hồi tháng trước: sợ hãi làm cho da mặt cô tái mét, đôi mắt trẻ thơ của cô cứ mở to, gần như không dám khép, còn đôi tay thì bấu chặt lấy người vừa cứu nạn - cô sợ người ấy bỏ đi. "Không, tôi không có quyền bỏ mặt Hằng lúc này". Ý nghĩ ấy cho tôi sự thanh thản và lòng can đảm.

- Chị nằm nghỉ, tôi sẽ quay trở lại.

Gương mặt xanh xao của Hằng bừng sáng lên một niềm hạnh phúc. Tôi thấy trong đôi mắt cô có cả lòng biết ơn và hy vọng.

Trong đời, tôi đã từng làm được một vài công việc có thể gọi là có ích, nhưng chưa bao giờ tôi có được giây phút sung sướng như lúc ấy: tôi là một nhân vật quan trọng, thực sự cần thiết cho một người, và người ấy là một phụ nữ, đang đợi chờ sự có mặt của tôi.

Image

Ra tới cổng, tôi đã định "thôi, về làm gì cho mệt, sà vào quán, uống một cốc cà phê rồi quay lại với Hằng". Nhưng đi được một quãng tôi lại nghĩ "việc gì mà phải vội, mình cứ về nhà, ăn một chút, uống một chút, tắm rửa sạch sẽ, nghỉ ngơi cho tỉnh táo, rồi hãy đến..."

Tôi đã làm đúng như sắp lịch. Chỉ đến khi nằm lên đi-văng, vắt tay lên trán tôi mới thấy hơi lưỡng lự: sự thăm viếng của tôi - đúng hơn là một cuộc hẹn hò - có cái gì đấy thầm lén và vụng trộm. Tại sao phải thế và việc gì phải thế? Dù tôi có tự trấn an, rằng: tôi chỉ đến thăm Hằng với tư cách bạn bè, thì tại sao tôi lại phải đến vào ban đêm, nhà chỉ có một người, người ấy là đàn bà con gái, và điều kiêng kị: người ấy - hai năm trước đây còn là vợ của bạn tôi.

Hằng nhỏ hơn tôi sáu tuổi, nhưng chồng Hằng lại lớn hơn tôi bốn tuổi, mỗi lần đến chơi, tôi thường gọi họ bằng anh, bằng chị - chị Hằng. Họ đã li dị hơn hai năm nay. Khi ra toà, Hằng được ở lại căn nhà cũ - tài sản phân chia theo luật định.

Còn tôi?

Tôi là một gã đàn ông vừa bước qua cái tuổi bốn mươi, tôi đã từng có vợ nhưng chúng tôi đã lặng lẽ chia tay vài tháng sau ngày cưới - chúng tôi không tìm thấy ở nhau, cái mà mình hy vọng. Tôi sợ một cuộc hôn nhân tương tự, và đến nay tôi vẫn sống độc thân. Điều làm tôi lưỡng lự lúc này, khi chuẩn bị đến thăm Hằng, chính là vì: tôi và chồng Hằng trước đây cùng ở một công ty, chúng tôi khá thân nhau. Hiện nay anh được đề bạt lên làm tổng giám đốc công ty, nhưng chúng tôi vẫn thường liên hệ với nhau mỗi tuần vài lần bằng điện thoại. Mới cách đây ba hôm, chúng tôi còn ngồi chung một bàn, trong một bữa tiệc thân mật tại nhà hàng An Lạc. Anh ấy không một lần nhắc đến Hằng, nhưng có lúc anh lại nhìn tôi như dò hỏi điều gì...

Một lần, một người bạn đã vui vẻ nửa đùa nửa thật:

- Cổng nhà chàng đã thấp thoáng bóng hồng?

Tôi hiểu ý anh bạn, chỉ biết cười trừ.

Anh lại bảo:

- Hãy coi chừng.

Tôi cam đoan với anh là sẽ không có chuyện ảnh hưởng tới "hoà bình thế giới". Anh cười, nhếch một bên mép, rồi đưa hẳn một ngón tay, chỏ vào ngực tôi nói nhỏ: "Đừng quá tự tin, cái thứ dây tơ hồng nhỏ như sợi chỉ, rất mềm, rất giòn, dễ đứt, dễ gãy... Nhưng một khi nó đã buộc vào ai thì đừng mong cựa quậy. Nhiều đôi trai gái tưởng không thể sống với nhau thêm một ngày nào nữa, họ cãi nhau như cơm bữa, thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, ghét nhau, thậm chí còn thù nhau... vậy mà gỡ ra không được!"

Lần khác anh lại thân tình nói thẳng: "Có lẽ cậu nên dứt khoát đi là vừa. Thứ nhất - người như cậu ngắm đâu chẳng được vợ. Thứ nhì - cậu với thầy hai lại là chỗ bạn bè. Lỡ có chuyện gì, mang tiếng. Mà thói đời, cậu nên biết..."

Chính lúc ấy.. thằng bé con anh khóc thét lên. Anh quay sang, đã không dỗ mà còn lắc đầu, cười: "Cậu thấy không - con búp bê, tôi mua cho nó hồi năm ngoái, chơi đã chán chê, bẹp dúm bẹp dó vứt vào xó nhà! Vậy mà ai đụng tới hét toáng lên ngay..."

Anh lại lắc đầu: "Người lớn mình nhiều khi cũng thế, cắt rồi, "phăng" rồi, ra toà rồi, nhưng vẫn không muốn cho ai cưu mang, ôm ấp người mà mình đã chia tay...! Cặp ấy không hy vọng là sẽ hàn gắn lại. Nghe nói ông Hai nhà ta cặp với một cô rất trẻ, nhưng hắn vẫn tích cực thu lượm tin tức về cô vợ cũ. Vậy đấy. Thói đời..."

Tôi cứ loanh quanh, lẩn quẫn mãi với những lời khuyên, những thói đời, bạn bè, quen biết, như một mớ bòng bong không có đường ra. Đồng hồ, lúc ấy - hoá ra - là một sinh linh có nghĩa. Nó kêu lên một hồi chuông, và tôi giật mình đứng dậy. Nhưng rồi.. tôi lại băn khoăn "tôi có đủ lý do để đến nhà một người đàn bà đơn chiếc vào mười một giờ khuya? Người ấy hai năm trước đây còn là vợ của bạn tôi!"

Tôi chém tay vào không khí, dứt khoát "tốt nhất là không đến. Sáng mai nói cho Hằng thông cảm".

Nhưng... tôi vẫn không sao yên lòng; tôi bồn chồn, nôn nóng... thấy rõ một người bạn gái đang nằm trơ trọi một mình trong cơn bệnh hoạn, đôi mắt đăm đăm nhìn qua cánh cửa, rồi cũng chính người ấy, mắt ngời lên niềm hạnh phúc, biết ơn và hy vọng khi tôi hứa và khi tôi đến. Giờ này, Hằng đã ngủ hay là vẫn thức?

Tôi mở cửa bước ra sân... trăng rất sáng, nhưng đồng hồ đã chỉ một giờ khuya. Tôi thì thầm hỏi trăng - trăng hững hờ; tôi lồng lộn như một con hổ bị nhốt trong sở thú, đi tới đi lui, căm giận bóng đêm, căm giận thời gian trôi lâu đến thế; sao không sáng nhanh lên để tôi đến với Hằng giữa thanh thiên bạch nhật. Nhưng.. cái chính là tôi hận thói đời - cái thói khắt khe, ích kỷ của người đời - bức tường vô hình và mỏng manh đây gai sắc, có thể làm cho da thịt và trái tim ứa máu, có thể dập tắt cả niềm hy vọng.

Mãi cho đến 5 giờ... vừng đông hửng sáng. Con chim hoạ mi bị nhốt trong lồng ở nhà bên cạnh đã hót lên lảnh lót, tôi mới tự hỏi lòng: suốt đêm qua mi không ngủ được - đơn giản chỉ là vì trách nhiệm đối với bạn bè, tình thương đối với một người trong cơ bệnh hoạn hay là vì (...)?

Tôi bàng hoàng và thú nhận với lòng mình: chính tôi cũng đang có một nhu cầu - nhu cầu có Hằng bên cạnh. Hình như tôi đã yêu Hằng, không phải mới chiều hôm qua, hôm kia mà đã từ lâu lắm! Nếu điều ấy đã được sắp đặt và thuộc về số phận thì tại sao tôi lại cứ phải lẩn tránh, liệu tôi có thể lẩn tránh được không? Thật đáng tiếc. Lẽ ra, tôi phải đến với Hằng từ hôm qua, 8 giờ, 9 giờ, hay 12 giờ khuya - bất cứ giờ nào. Dù sao, lúc này cũng chưa phải là đã muộn. Chắc Hằng sẽ tha thứ cho tôi...!

Quả là chưa muộn, Hằng vẫn đợi tôi.

Cửa nhà khép hờ, tôi đẩy nhẹ bước vào. Hình như cô đang ngủ. Hằng mặc chiếc áo dài màu hoàng yến, quần xoa trắng. Bóng đèn 75 wát soi rõ trên gương mặt vừa được trang điểm một làn phấn mỏng, phớt hồng. Tôi thật là một người hạnh phúc. Rõ ràng, Hằng làm đẹp là để dành cho tôi và để đón tôi. Tôi rón rén đi lại nơi Hằng nằm, cúi xuống khẽ đặt lên môi cô một nụ hôn. hai hàng mi khép hờ rồi động đậy, rồi từ từ mở ra một chút. Tôi giật mình, hoảng sợ: đôi mắt vô hồn, không còn sự sống. Khi định thần, tôi ôm choàng lấy em. Toàn thân Hằng lạnh ngắt. Suýt nữa thì tôi la lên, kêu trời... nguyền rửa sự bất công của đấng cao xanh. Nhưng cô bé nhà bên dẵ chạy sang, cô vừa đưa tay dụi mắt vừa vui vè nói:

- Tối hôm qua cô Hằng thức đến 12 giờ đợi chú. Cô ấy đau nhiều, nhưng hễ có tiếng chó sủa ngoài cổng là cô ấy hết ngay. Cô bảo: "Chắc là chú Hưng đang đến". Gần 1 giờ cô ấy nhờ cháu tìm giùm hộp kem trang điểm và mảnh giấy - chắc là cô ấy làm thơ; Thơ cô Hằng hay lắm, cô ấy đã làm được cả một tập thơ..."

Bấy giờ tôi mới để ý, dưới chiếc gối nơi Hằng nằm có một phong thư dán kỹ - thư đề gửi tên tôi, cây bút bi rơi ra bên cạnh.

Đau buồn, ân hận, làm cho lòng tôi tê dại. Tôi chỉ còn biết ôm chặt lấy em, truyền cho em hơi ấm và cầu xin em tha thứ cho tôi. Lúc ấy, cháu gái đã hiểu chuyện gì đã xảy ra, nó vật vã, giãy giụa như chính mẹ cháu vừa đột ngột qua đời.

Image

Tiết thanh minh năm nay cũng là lần thứ ba tôi đi tảo mộ cho Hằng. Cỏ đã lên xanh và tôi cũng bước vào tuổi bốn lăm - cái tuổi thường có những lo lắng bâng quơ, dễ buồn, dễ tủi. Tôi cũng chợt nhận ra: cô độc thật là khủng khiếp. Đôi lúc tôi đã nghĩ đến chuyện phải tìm một người bạn gái để nương tựa nhau lúc tuổi già. Nhưng, cứ vào những lúc ấy, tôi lại lấy lá thư của Hằng ra đọc. Tôi đọc thư này không biết là lần thứ mấy mươi, đến thuộc lòng từng câu từng chữ. Và, mỗi lần như vậy, tôi lại nhủ lòng "Thôi, hãy khoan", và tôi nấn ná một thời gian nữa.

"Anh quý yêu!

Em đã thức suốt đêm để đợi anh - đợi anh trong nỗi khắc khoải và đau đớn. Hồi hộp giày vò em, còn đâu đớn hành hạ em. 8 giờ, 9 giờ, 10 giờ rồi 12 giờ! Em vẫn còn hy vọng. Em cho anh bao nhiêu là giả thiết: chắc nhà có khách nên anh chưa đi được, có thể anh lỡ uống rượu say, xe hư hỏng... Nhưng đoạn đường từ đấy sang đây đi bộ cũng chỉ 20 phút. Lẽ nào?!

Cuối cùng thì em tìm ra lời giải đáp: "Chắc là anh sợ người đời dị nghị". Đến lúc này em mới chịu thừa nhận rằng: anh không đến! Buồn quá. Nhưng, cũng chính lúc này em vô cùng tỉnh táo. Tạo hóa thật nhân từ. Người ban cho ta những phút tỉnh táo hiếm hoi khi cận kề cái chết để ta được sống thật với mình, để ăn năn, sám hối và để yêu thương cho trọn vẹn. Chỉ tiếc là trước đó người đã bắt em phải chấp nhận một thử thách quá đớn đau, khắc nghiệt: Người đã gán ghép em với một con người mà em không yêu rồi lại đưa một con người đến cho em yêu thương kính trọng (em yêu một người mà cứ phải ăn, ở với một người). Cũng lạ: hai người đàn ông khác hẳn nhau mà lại là bạn của nhau. Nhiều lúc em nghĩ, có thể đấy là luật bù trừ. Nhưng em vẫn ước ao - ước ao sự giàu có của anh mà chồng em không có. Trong khi vật chất, tiền của, anh ta thừa mứa. Anh ấy chỉ biết hưởng thụ mà chẳng biết nâng niu và yêu thương bất cứ thứ gì, tẻ nhạt và tàn nhẫn, anh ấy kiếm tiền dễ quá (?). Những đồng tiền mà mỗi khi em cầm lại cảm thấy lo âu. Có lẽ bệnh tim của em phát sinh từ đấy. Em đã trút bỏ được những lo âu triền miên và em được tự do. Nhưng tự do cũng chưa cho em hạnh phúc. Bởi vì, em còn một nỗi khát khao, và nỗi khát khao cũng thật éo le: chỉ vì một lý do đơn giản, đó là: Người em yêu, đã từng là bạn của người vừa bước chân ra khỏi trái tim em. Bức rào cản ấy rất mong manh, nhưng trong một chừng mực nào đó về quan niệm, anh khó mà vượt qua - dù là anh - sau cuộc bể dâu em đã chọn: con người vị tha, nhân ái. Em cảm nhận, ở bên anh sẽ hạnh phúc nhường nào.

Em còn biết, trong truyền thuyết và trong lịch sử, đã từng có những người đàn ông vì tự ái, vì danh dự (?), họ thà để tuột khỏi tay người mình yêu dấu để bảo toàn tình bạn. Trong những trường hợp ấy, đàn bà chúng em thường được đặt lên bàn để làm vật hy sinh!

Anh quý yêu, anh có tin rằng có một thứ bệnh nan y mà chỉ cần chữa bằng tình yêu của con người; và cũng chính tình yêu đã từng là độc dược giết chết con người nhanh hơn cả bệnh nan y.

Hàng mấy tiếng đồng hồ em phải đấu tranh quyết liệt, để giằng co không cho tim ngừng đập, và cũng mấy lần nó đã co thắt lại, từ chối không nhận máu từ tĩnh mạch chảy về. Nhưng cứ nghĩ là anh đang đến (vì thi thoảng lại có tiếng chó sủa dậy lên ngoài ngõ, rồi lại một cơn gió làm cho đám lá khô xào xạc). Thế là đau đớn dịu đi.

Mãi đến khi đồng hồ chỉ 12 giờ thì em hiểu rằng: "Anh không đến!". Bỗng nhiên em hoàn toàn tỉnh táo như chưa bao giờ đau ốm - linh cảm báo cho em biết: đây là ân huệ cuối cùng của tạo hoá, và em đã cầm bút viết những dòng tâm sự cùng anh.

Vừa có một con dơi hoặc một cái gì đại loại là như vậy, lướt qua cửa sổ! Có lẽ sắp đến giờ em phải "đi" rồi!

Cho em xin một lời nhắn nhủ: nếu có những người phụ nữ chờ đợi anh - như em đã từng chờ đợi - thì anh đừng lỡ hẹn nhé... anh yêu!


Vũ Đức Nghĩa



Image

Bốn Mùa Thay Lá
Nhạc: Trịnh Công Sơn
Khánh Ly



Bốn mùa như gió
Bốn mùa như mây
Những dòng sông nối đôi tay
liền với biển khơi

Đêm chờ ánh sáng
Mưa đòi cơn nắng
Mặt trời lấp lánh trên cao
Vừa xa vừa gần

Con sông là thuyền
Mây xa là buồm
Từng giọt sương thu hết mênh mông
Những giọt mưa
Những nụ hoa
Hẹn hò gặp nhau trước sân nhà

Không hẹn mà đến
Không chờ mà đi
Bốn mùa thay lá
Thay hoa thay mãi đời ta

Bên trời xanh mãi
Những nụ mầm mới
Để lại trong cõi thiên thu
Hình dáng nụ cười...


377219 top -
@anh Lang,
Thanks anh Lang, nảy em leo lên trang thơ thấy mấy câu này hay vác về đây post cho nhà anh Lang. Để đón chào mùa Thu đến.



Những câu thơ tài hoa

Bỗng nhận ra hương ổi
Phả vào trong gió se
Sương chùng chình qua ngõ
Hình như thu đã về

Sông được lúc dềnh dàng
Chim bắt đầu vội vã
Có đám mây mùa hạ
Vắt nửa mình sang thu.

(Sang thu - Hữu Thỉnh)

377257 top -
Mấy bữa nay cạp hai "cắn nhằm ớt" hay sao mà thơ thẩn lai láng quá dữ, haha

Merci cạp Hai bài thơ nầy (hình như ổi có quanh năm mà, hương ổi đâu là thu...:)

377260 top -
@anh Lang,
:) Trời!!! Vào nhà anh Lang thấy thoải mái nên rinh rác về xả đó mà chứ thơ thẩn gì, em mà biết làm 1 câu thơ nào chết liền.

Anh Lang thấy 3 chữ Thu chưa? Hehe vậy có thu rồi còn đòi gì nữa. Em nói đón thu sang chứ thu chưa tới nơi mà.

377262 top -
Có biết gì trong trái ổi
... Trong đó có mùa Thu...

Anh langtu! mùa Thu lại đến, những hạt mưa và những làn gió lành lạnh đầu mùa Thu làm nhớ Việt Nam quá, Mùa Thu bên này thật đẹp lá vàng cả cánh rừng, lá Thu rụng vàng đến nao lòng người thi sĩ, nhưng thật sự bienchet vẫn nhớ những mùa thu SG vì nới đó thật nhiều kỹ niệm và nhất là quê hương của mình, nhặt bông hoa dầu xoay tít.. có thể làm cả bài thơ để tặng nàng... giờ chỉ là kỹ niệm.

Chỉ một nơi trên trái đất có mùa Thu
Lá không vàng, nhưng có em ở đó


377264 top -
"Em" nào vậy Bienchet? Nói nghe được không? :)




Image


Thủa làm thơ yêu em

Thơ: Trần Dzạ Từ

Thủa làm thơ yêu em
Trời mưa chưa ướt áo
Hoa cúc vàng chân thềm
Gió mây lưng bờ dậu

Chiều sương đầy bốn phía
Lòng anh mấy cách xa
Tiếng đời đi rất nhẹ
Nhịp sầu lên thiết tha .

Thủa làm thơ yêu em
Cả dòng sông thương nhớ
Cả vai cầu tay nghiêng
Tương tư trời thành phố

Anh đi rồi lại đến
Bài thơ không hết lời
Bao nhiêu lần hò hẹn
Sớm chiều sao xa xôi

Mười bảy năm chợt thức
Bây giờ là bao giờ
Bàn tay trên mái tóc
Nghìn sau còn bâng quơ


377272 top -
Dọc đường gió bụi
1 ... 291, 292, 293, 294, 295, 296, 297 ... 344


Nghỉ mệt chút đi nữa...



:)


Của cải trong nhà:

. 20 Năm Tình Xưa
. Adagio Secret Garden
. Alice Has Blue Eye
. Amour Fou Amour Loup
. Anh Còn Nợ Em
. Anh Đến Thăm Em Đêm Ba Mươi
. Anh Đến Thăm Em Đêm Ba Mươi
. Anh Vẫn Buồn Như Xưa
. Ánh Trăng Tan
. Áo Lụa Hà Đông
. Argentinas Pan Flute Autumn
. Bài Không Tên Số 2
. Bài Không Tên Số 5
. Bài Không Tên số 50
. Bài Không Tên Trỡ Lại Cuối Cùng
. Bài Thơ Cuối Cùng
. Bài Tình Ca Cho Em
. Ballade Pour A Deline
. Bang Bang
. Bao giờ Cho Tôi Gặp Lại Em
. Bay Đi Cánh Chim Biển
. Bây Giờ Là Tháng Mấy
. Bên Đời Hiu Quạnh
. Bên Nhau Trong Nắng Xuân
. Bên Trời Phiêu Lãng
. Biển Mặn
. Biển Nỗi Nhớ Và Em
. Bình Yên Nhé
. Bờ Bến Lạ
. Bóng Nhỏ Đường Chiều
. Bông Hồng Cài Áo
. Bước Chân Lẻ Loi
. Cà Phê Một Mình
. Cám ơn Mùa Thu
. Cần Thiết
. Cánh Buồm Xa Xưa
. Cánh Thiệp Đầu Xuân
. Casual Walz
. Careless Whisper
. Chaconne Secret Garden
. Chán Đời
. Chăn Vịt Phương Nam
. Chiều Ngoại Ô Moskova
. Chị Tôi
. Chỉ Là Phù Du Thôi
. Chỉ Riêng Mình Em Hiểu
. Chiều Paris
. Chiều Cuối Năm Về San Diego
. Chiều Đông Paris
. Chiều Hoang Vắng
. Cho Em Quên Tuổi Ngọc
. Cho Em Và Cũng Là Cho Anh
. Chờ Em Trong Đêm
Chưa Phai
. Chuyện Tình Buồn
. Classic Soul
. Cô Láng Giềng
. Comme Toi
. Còn Tuổi Nào Cho em
. Cơn Đau Tình Ái
. Compaqnon Dissparu
. Cơn Bão Lòng
. Còn Tôi Với Tôi
. Coupable
. Crazy
. Dạ khúc
. Dấu Chân Địa Đàng
. Dịu Dàng Ơi
Đan Áo Mùa Xuân
. Đan Áo Mùa Xuân
Để Quên Con Tim
. Đêm Tâm Sự
. Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ
. Điệp Khúc Mùa Xuân
. Điệu Buồn Phương Nam
Đóa Hồng Đẫm Máu
Đò Dọc
. Đóa Hoa Vô Thường
Đời Phiêu Lãng
Đợi Chờ
Đôi Mắt Người Sơn Tây
Đôi Mắt Người Trong Mộng
Đôi Mắt Người Xưa
Đồi Thông
. Đón Xuân Này Nhớ Xuân Xưa
. Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng
El Bimbo
Em Có Nhớ Căn Nhà Xưa
. Em Đã Thấy Mùa Xuân Chưa
Em đã Yêu Anh
Em Đẹp Như Mơ
. Em Đi
. Em Hiền Như Masoeur
Em Lễ Chùa Này
Em Ở Lại Sóng Trôi Đời Tôi
Em Ơi Hà Nội Phố
Encore - Mãi Còn yêu
Epilog - Sentimental
Eastern Western song
Emmanuella Theme
Fuerte Ascoutic Spanish Guitar
Ghét Anh
. Giã Biệt Tình Anh
Giấc Mơ Chapi
Giấc Mơ Mùa Thu
Giấc Mơ Tuổi Hai Mươi
Giàn Thiên Lý Đã xa
. Giờ Đã Không Còn Nữa
Giới Hạn Nào Cho Chúng Ta
Giòng Sông Mùa Thu
. Giống Như Tôi
Green Fields
Guitar Cho Ta
Guitar From Heaven
. Hạ Trắng
Hai Năm Tình Lận Đận
Hạnh Phúc Lang Thang
Hạnh Phúc Lang Thang-LH
. Hát Cho Em Nghe Bài Hát Sài Gòn
Hoa Có Vàng Nơi Ấy
. Hoài Cãm
. Hương Hoa Mùa Xuân
I Believe My Heart
. Il Pleu Sur Bruxelles
. J'Espere
Ka Khúc của Lê
Khi Người Yêu Tôi Khóc
Khóc Cho Vơi Lệ Nhòa
Khóc Một Giòng Sông
Kinh Hạnh Phúc
. Kiss The Rain
. Kỳ Diệu
L'aventura
L'ete Indien
. Lá Vàng Tượng Trắng Trong Vườn Lục Xâm
La Temps Qui Passe
. Lạc Mất Em
Laisse A La Musique
. Lãng Du
. Lặng Lẽ Nơi Nầy
. Lệ Đá
Les Feuilles Mortes
Lời Cuối Cho Em
Le Jours Ou Rien Neva
. Le Mal De Toi
Le Penitencier
Lệ Đá
LK Thương Nhau Ngày Mưa
Lời Tình Buồn
Lời Tình Buồn - HT Tâm
Love Story
Love Story
. Ly Rượu Mừng
Lyphard Melody
Magic Boulevard
. Mai
. Mai Tôi Đi
. Mamy Blue
Mắt Lệ Cho Người
Mất Nhau Mùa Đông
. Màu Son Tím
. Màu Tím Pensee
. Mây Bốn Phương Trời
Mediterraneo
. Memory
. Mênh Mông Tình Buồn
Miss You Night
Mơ Về Nơi xa Lắm
Mộng Sầu
. Một Cõi Đi Về
. Một Lần Đi
Một Lần Nào Cho Tôi Gặp Lại Em
Một Lần Nữa thôi
Một Lời Cuối Cho Em
Một Mai Khi Trỡ Lại
. Một Ngày Việt Nam
. Một Ngày Như Mọi Ngày
. Mùa Đông Sắp Đến Trong Thành Phố:396574
Mùa Hoa Anh Đào
. Mùa Hoa Anh Đào
Mùa Thu Chết
Mùa Thu Cho Em
Mùa Thu Không Trỡ Lại
. Mùa Thu Paris
Mùa Thu Trong Mưa
. Mùa Xuân Đó Có Em
. Mùa Xuân Trên Cao
. Mùa Xuân Trong Đôi Mắt Em
Mưa Bong Bóng
. Mưa SàiGòn Nắng Cali
Mưa Tình Cuối Đông
Mưa Trên Biển Vắng
Mưa Và Nỗi Nhớ
Mười Năm Tình Cũ
My All
Nắng Paris Nắng Sài Gòn
Nếu Lúc Trước Em Đừng Tới
. Nếu ta Đừng Quen Nhau
Ngày Đó xa Rồi
Nghìn Đêm Như Một
. Ngở Đâu Tình Đã Quên Mình
Ngôi sao Lẽ Loi
Người
Ngủ Đi Em
Người Bạn Tình Xưa
Người Mẹ Buồn
. Nha Trang Ngày về
Nhạc Thu
. Nhìn Những Mùa Thu Đi
Nhớ Anh Nhiều Hơn
. Nhớ Mưa sài Gòn
. Nhỏ Ơi
. Như Cánh Vạc Bay
Như Giọt Sầu Rơi
Như Giọt Sương Khuya
Như Một Khúc Nhạc Buồn
Những Vì sao Cô Độc
Nhụy Hoa Trong Gió
Nói Với Tôi Một Lời
NơiẤyCóTuyếtRơiKhôngEm
. Nơi Thời Gian Ngừng Lại
Nỗi Đau Còn Mãi
Nỗi Buồn Sa Mạc
Nỗi Lòng Người Tha Hương
Nữa Hồn Thương Đau
Nuit A Mour A Paris
Nước Mắt Mùa Thu
Ở Thành Phố Đó
Paris
. Paris :326044
. Paris Marc L.
. Paris Mussette
Paris Có Gì Lạ Không Em
. Phố Vắng Em Rồi
Please Guitar
Phố Biển
. Phút Giao Mùa
Please Guitar
Q'uest Ce Que Ca...
Rena S Jigs
Riêng Một Góc Trời
. Riêng Một Góc Trời
Rồi Có Một Ngày
. Rồi Đây Anh Sẽ Đưa Em Về Nhà
. Rồi Mai Thức Giấc
Romance D Amour
Roman D Music
Romeo et Juliet
Rong rêu
. Rong Rêu
Roul S'enroule
. Ru Con Tình Cũ
. Ru Đời Đã Mất
. Ru Đời Đi Nhé
Rừng Xưa Đã Khép
Sa Mạc Tình Yêu
Sadness
. Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên
. Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên
Samba Mambo
San Francisco
Sanctuary Secret Garden
Sao Đành Xa Em
Sao Em Mãi Khóc
Sầu Viễn Xứ
Song Of Secret Garden
Sông Quê
Sorry Seem To Be The Hardest Words
Souvenir D'Enfance
. Swan Lake
Ta Muốn Cùng Em Say
Ta Vẩn Yêu Người
Tạ Tình
Tâm Sự Gữi Về Đâu
. Tâm Sự Ngày Xuân
Tầm Gữi
Tay Súng Bá Vàng
Tears - Donde Voy
. Thà Như Giọt Mưa
. Thà Làm hạt Mưa Bay
Thành Phố Mưa Bay
. Thành Phố Mưa Bay
The Good The Bad and
Theo Lá Vàng Bay
Thiên Đường Thứ Hai
Thơ Tình Cuối Mùa Thu
. Thu Ca
Thu Hát Cho Người
Thu Sầu
. Thu Vàng
. Thunder Rolls
Thuyền Viễn Xứ
Tình
Titoli A Fistful Of Dollars
Tiễn Em
Tiếng Đàn Guitar
Tình Cờ Gặp Lại Nhau
Tình Chết Theo Mùa Đông
Tình Đầu Vẩn Khó Phai
. Tình Khúc Chiều Mưa
Tình Khúc Mùa Đông
Tình Khúc Thứ Nhất
Tình Lãng Tử
Tình Mãi Ngu Ngơ
Tình Mãi Xanh
Tình Thôi Cách Xa
Tình Vẩn Thiết Tha
Tình Yêu Vội Đi
. Tình xa
Tình Xót Xa Đưa
. Tôi Chưa Có Mùa Xuân
. Tôi Đi Tìm Lại Một Mùa Xuân
. Tôi Trỡ về thành Phố
Tuổi Đá Buồn
Trã Lời Thư Em
Traditional Guitar
. Trong Giấc Mơ em
Trúc Đào
. Từ Giọng Hát Em
. Từ Tiếng Hát Tiếp Nối
. Tuổi Ngọc
. Tưỡng Niệm
Tuyết Lạnh
Tuyết Trắng
Tự Trầm
Un Jours Tu Ris
Ước Gì
. Vẫn Còn Mùa Xuân Cho Em
Về Đây Nghe em
. Về Trên Sóng Cữu Long
. Vết Thù Hằn Trên Lưng Ngựa Hoang
Vết Thương Cuối Cùng
. Vì Đó Chính Là Em
. Vườn xưa
. Vũng Lầy Của Chúng Ta
We Are The World
Xin Cám Ơn
. Xin Cám Ơn
Xin Cho Tôi
Xuân Bên Anh
. Xuân Đã về
Xuân Đã Về Chưa
Xuân Họp Mặt
. Xuân Và Tưổi Trẻ
Y'a Des Jours Comme Ca
Yêu Dáng Em Xưa
. Yêu Dấu Đã Về
Your Soul



Thơ thẩn:

. L'Adieu-Apollinaire Mùa Thu Chết
. Anh Có là Mùa thu
Bên Cầu Mirabeau
. Biển Và Đất
. Cần Thiết
Chanson D'Automne
Cháu Gữi Cho Chú
. Chia Tay Mùa
. Chợ Tết
Chưa Bao Giờ Buồn Thế
. Đôi Mắt Người Sơn Tây
Em Đã Trỡ Lại Paris
Hỏi Cái Lạnh Mùa Đông
. Lẽn Trốn
. Mõng Manh
Mùa Hoa Linh Lan
Mùa Saboche
. Mùa Thu Trong Tôi
Mùa Xuân Thương Nhớ
Nắng Paris Nắng Sài Gòn
Paris Có Gì Lạ Không Em
Paris Đầu Mùa Thu
Paris Sẽ Nhớ
. Theo Cơn Mưa Nào
Thơ Bùi Giáng
Thơ Hột Mít
Thơ Hoa Gạo
Thơ Tình Cuối Mùa thu
Thơ Xưa
Thu Hai Mùa
. Thuỡ Làm Thơ Yêu Em
Tiễn Biệt
Tiễn Em
. Tình Yêu, Sẽ Vẩn Còn Tươi Mới
. Tương Tư



Bài viết và Truyện ngắn:

. 49 Ngày Với Em
. Anh Đừng Lỗi Hẹn
. Cái Nhìn Khắc Khoãi
. Chị Ơi, anh yêu em
. Chị Tôi
. Chờ Đợi Luôn Là Điều Đáng Ghét
. Chuyện Những Chiếc Nhẫn
Chuyến Taxi Cuối Cùng
. Có Một Nickname Không Bao Giờ Sáng
. Đêm Thời Gian Và Những Giấc Mơ
. Định Mệnh Ở Lamode
. Đường Tăng
Đường Vào Bể Dâu
Gặp Lại
Giang Hồ
. Hẹn Nhau Ngày 28
Hình Như Mưa Là Đàn Ông
Hoài Niệm
. Lòng Mẹ
. Mối Tình Nghiệt Ngã
Một Trời Lặng Lẽ
. Ngày Nào
. Ngô Thụy Miên và Những Tình Khúc
. Nhẹ Như Mây Trời
. Nhớ bèo mây
Nhớ Mỷ Tho
. Những Vì Sao Cô Độc
. Phạm Ngủ Yên
. Portland Người Đi Trong Nỗi Nhớ
. Thơ Tình Thứ Nhất
. Thu Hát Cho Người
. Thư Viết Từ Đường Heatherglen
. Thư Viết Từ Đường Heatherglen-1
. Thư Viết Từ Đường Heatherglen-2
. Thư Viết Từ Đường Heatherglen-3
. Tình Ta Sớm Muộn Cũng Đành
. Tình yêu
. Tuổi Già Của Tôi
. Vết Thương Mùa Thu
. Viết Cho Nỗi Nhớ Xa Xôi
. Yêu Nhau Kiếp Nào




Thả dê, nói nhảm:

. Bâng Quơ Chiều ba Mươi
. Bên Trời Phiêu Lãng
. Chạm Ngực Em
. Chiều Nay Tưỡng Mắt Em Buồn
. Cho Một Mùa Hoa
. Còn Tuổi Nào
. Dấu Chân Địa Đàng
. Đoãn Khúc Cho Mưa
. Đợi Nhau tàn Cuộc Hoa này
. Đơn Xin Uống Rượu
. Em ra Đi Mùa Thu
. Hú Hồn
. Liêu Trai Quái Dị
. Mười Năm Không Gặp
. Những Ngày Xưa
. Ru Em
. Tình Buồn
. Trăm Năm Xin Chỉ
. Vui cười
. Yếm Đào








Cập nhật ngày 05/06/2012
PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image




---------------------
Cập nhật ngày 25/01/2012