.
Tôi được tái sinh!
1, 2, 3, 4, 5 ... 9 - bottom


Chào TheKingNT,

Cám ơn đã đọc những gì chị chia sẻ nhé.
Điều em nghĩ rất đúng: Chị cũng luôn tin "Trời cao có mắt".

Chúc em và gia đình sức khoẻ, bình an và hạnh phúc.

Chị cũng rất vui khi được biết em!

107909 top -


TÌNH NHÂN LOẠI

Tôi nằm đó, xung quanh là một màu trắng toát, hai chân được bó lại, nằm cố định bất động là phương pháp Bịnh Viện đang áp dụng để điều trị cho tôi.

Thật khó chịu và bất tiện khi phải vệ sinh và sinh hoạt.

Bên cạnh không người thân, giao tiếp hoàn toàn bằng tiếng Anh. Mà lúc đó tiếng Anh giao tiếp tôi chỉ biết rất ít, nghe chút chút và nói chút xí.

Hằng ngày, có rất nhiều khách vào thăm, họ là: Việt kiều, người bản xứ, Mục sư của Tin Lành, Đạo Bahai, Thiên chúa giáo... họ đến để cầu nguyện và xoa dịu những đớn đau của thể xác mà chúng tôi đang phải chịu.

Những ngày tháng đó, sự viếng thăm và chia sẻ của những người không quen biết thật đáng quí.

Tôi cảm thấy rất ấm áp và biết ơn.

Cám ơn đã cho tôi thấy được sự không phân biệt ranh giới của tình nhân loại.

109371 top -


ANH EM NHƯ THỂ TAY CHÂN.

Trong cuộc sống thường ngày, đôi khi sự thương mến của anh chị em khó mà nhận biết.

Khi còn nhỏ, họ cũng yêu thương nhưng đôi khi không tránh khỏi những bất hoà lớn, nhỏ.

Khi trưởng thành, với bộn bề lo toan của cuộc sống, đôi khi họ cũng ít nhớ về nhau, bởi vì còn phải lo chu toàn cho gia đình riêng của mỗi người.
Thỉnh thoảng, có thể gặp nhau ở những dịp Giỗ chạp, Lễ Tết hay những việc cần đến sự tập trung đông đủ.

Gia đình nào đã đi nước ngoài sinh sống thì lại càng ít gặp.

Ngày tôi được đưa về Bịnh Viện SOS, vì xe cấp cứu đón ngay cửa máy bay nên người thân không được đi đón.

Ngay chiều hôm đó, người thân mới được gặp tôi sau gần 2 tháng chia xa, lúc ấy tôi vẫn còn nằm vì sức khoẻ còn rất yếu.

Tôi không bao giờ quên những tình cảm thân thương tôi được nhận.

Hai em gái mỗi đứa ôm một cánh tay, hai em trai mỗi đứa chia nhau một bàn chân của tôi.
Chỉ ôm, xoa nắn và khóc, nhìn các em đứa nào cũng có con cái lớn, nhưng xót xa cho chị mà khóc như trẻ con.

Tôi lúc ấy,thấm thía thật sâu sắc: "Anh em như thể tay chân".

109377 top -


Ngày 29/10!

Kể từ 29/10 năm 2002 đến nay...
Cứ mỗi năm, đến ngày này tôi hay có những cảm giác rất khó hiểu...
Bơ lơ bửng lửng như kẻ mộng du.

Ngày mai lại đến, vẫn biết đó chỉ là cảm giác, nhưng sao hôm nay tôi cứ thấy bồi hồi và hoang mang.

Có lẽ, tôi quá nhạy cảm hay bởi vì những ký ức ấy đã hằn sâu trong tôi.

Ừ nhỉ, tôi sẽ tìm một số việc gì đó để làm cho qua hết ngày mai, tôi sẽ... và tôi sẽ...

Thôi thì, đêm nay tôi sẽ ngủ một giấc thật ngon và thật sâu, để rồi những gì sẽ xảy đến ngày mai tôi sẽ vui vẻ và bình an đón nhận.

Tôi ơi! Cố lên!

220149 top -
Chào Chị Phượng, Chúc Chị đêm nay có một giấc mơ đẹp,
và ngày mai đến với Chị một cách nhẹ nhàng... bởi bây giờ lúc nào Chị cũng có những tình cảm thân thương của tụi em dành cho Chị cả.
Ngủ ngon nghe Chị.

220176 top -

Chúc Phượng luôn vui, khoẻ & bình an trong tâm hồn.

220193 top -


@Chị Phượng thương mến,

Hôm nay em mới biết chị là 1 trong 5 người bị thương nặng nhất vụ ITC. Em xin chia sẻ với chị về 1 ký ức buồn khó phai, và em cầu chúc chị luôn bình an mãi mãi...

Vụ ITC cách đây 8 năm cũng làm em không bao giờ quên, vì em có người bạn thân làm luật sư của 1 cty trong tòa ITC, tên là Kim Thoa, đã chết cháy rất thảm. Khi em vào nhận xác Thoa ở NTL Bộ Quốc Phòng, em không ngờ mình phải chứng kiến tất cả 60 xác chết ở đủ mọi tư thế. Điều này ám ảnh em mãi tới bây giờ vẫn chưa nguôi...

Cuộc sống thật mong manh, trường hợp như chị thật là hy hữu và may mắn lắm chị Phượng ơi...

220197 top -

Sau biến cố này, vợ chồng chủ club làm từ thiện rất nhiều như mưốn chia sẻ nỗi đau của người ra đi cho những người bất hạnh, đặc biệt là người tàn tật toàn thành phố HCM trong ngày lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời ngày 15 tháng 8 hàng năm tại nhà thờ Vườn Xoài...

220210 top -

Thân chào Phượng,
Loanh quanh trên diễn đàn gặp lời tựa topic của Phượng vào xem thì mới biết đây là topic của một người may mắn trong ngày định mệnh 29/10 tôi chỉ biết có lời: Dù phải chịu những đau đớn cả về thể xác và tinh thần nhưng dù sao vợ chồng Phượng vẫn là người may mắn, vâng, rất may mắn là còn được sống, được cảm nhận sự sống tuyệt vời. Riêng gia đình tôi thì không như vậy, trong ngày 29/10 đó tôi đã phải trải qua những giây phút tìm kiếm đến tuyệt vọng người Chị của tôi và cũng là Mẹ đỡ đầu của Con tôi. Bắt đầu từ bản tin trên TV, vừa đi làm về, nghe tin cháy trung tâm TM ITC tôi còn theo dõi được những hình ảnh rồi bất chợt tôi nghĩ đến Chị: mới hôm chủ nhật rồi chị em có nói chuyện với nhau là chị sẽ làm thêm nghề tư vấn bảo hiểm AIA; vội bắt máy điện thoại gọi cho Chị, tiếng chuông đổ dài, không ai bắt máy. Một cái rùng mình và tôi vội lấy xe bắt đầu cuộc tìm kiếm: nhà tôi - Nhà Chị - Khu vực ITC - BV Nguyễn Trãi - TTCC Sài Gòn - BV CTCH - QYV 115 - BV Nguyễn Tri Phương,.. Cứ nghe ai nói tin có người vừa được chở tới BV này, BV kia là lại nhắm mắt nhắm mũi tìm đường đến các BV hỏi thăm, thất vọng, và cuối cùng là Nhà Tang lễ BQP, Gò Vấp với những ngày đau đớn nhìn những khối thịt đen đúa, với nhiều hình thù mà trước đó từng là những con người với những ước mơ, những suy nghĩ vô tư khi bước vào ITC. Từ những cái xác đen đúa, co quắp, không còn đủ hình hài đó tôi đã từng phải xem qua xem lại nhiều lần với lòng tin cầu mong Chị cho một dấu hiệu nào để có thể nhận ra Người Chị của mình. Và cái xác được tôi xác định đầu tiên , qua bao nghi ngại, nghi ngờ từ những thông tin được cung cấp từ người anh rể, rồi cuối cùng Chị cũng đã giúp tôi tìm đúng Chị ngay từ ngay lần thăm xác đầu tiên vào sáng hôm sau , nhưng đau đớn thay là cứ vì nghi ngờ, nghi ngại nên phải 6 ngày sau tôi mới đưa Chị về nhà để chôn cất. Ngày nay, cứ mỗi lần thăm viếng mộ của Chị là tôi không thể không nghĩ đến giây phút cuối cùng của Chị ấy như thế nào? chắc là đau đớn lắm. Xác Chị tôi không còn nguyên vẹn, không biết Chị tôi có phải chịu đựng nỗi đau khi bị cháy không và vân... vân.... Chị tôi tên là TÂN, cũng học lớp AIA,nếu Phượng có thể biết những giây phút cuối của Chị tôi?

220213 top -

Chào chị Phượng,

Có 1 người bạn nước ngoài trong nhóm bạn của màu xanh quen biết đã nhào ra ITC lúc cháy để xem giúp gì được. Bữa đó anh này đã tìm cách trèo bằng tay không lên lầu và phụ với lực lượng cấp cứu tìm cách truyền người xuống để giải thoát họ. Không có anh này và các anh khác, số người còn bị kẹt trong đó và hậu quả ra sao sẽ không ai dám đoán trước được.

Chúc chị luôn bình an!

220217 top -


Thân chào các bạn!

Khi trở lại Topic này, nói thật mình rất buồn.
Năm nào cũng vậy, kể từ ngày ấy...

Tất cả mọi việc xảy ra như một cuốn phim quay chậm...

Mình xin cám ơn các bạn: tantan, evangeline, chitam, Giusetrongdung, mauxanhhyvong đã an ủi và cho mình những tình cảm thân thương.

220257 top -


Thân chào hotheart,

Mình đã cố dỗ giấc ngủ, nhưng không ngủ được, chẳng hiểu sao lại mở VDT ra, vào đây và gặp bạn.

Trái đất thật tròn và thật nhỏ

- Chị Tân của bạn có phải sinh năm 1954 hay 1955 phải không?

- Thời gian học TVBH, chị Tân đang bán thuốc tây ở Trung Tâm bán sĩ Quận 10.

- Chị Tân có 2 người con trai.

Nếu bạn đang online, có thể cho mình biết nhé!

220263 top -
Chị Phượng,

Đọc câu chuyện của chị, thấy chị còn may mắn, thật là nhiều ơn phước ! Chúc chị thật bình an mãi...

220268 top -


Cám ơn langtu nhé!

220269 top -
Danny chưa từng đọc qua câu chuyện này của chị cho đến hôm nay mới có dịp. Thật là Trời cao có lòng thương xót đến chị và đã giúp chị vượt qua sự chết trong gan tấc. Hãy sống vui vẻ và làm cho cuộc đời này thêm ý nghĩa nha chị. Danny rất vui vì đã quen biết chị. Cầu chúc chị mỗi ngày trong cuộc đời sẽ là mỗi ngày của niềm hạnh phúc.

Danny

220280 top -
Tôi được tái sinh!
1, 2, 3, 4, 5 ... 9

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Update
PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image