.
Hội SOVO
1, 2, 3 - bottom
Anh minhdung từ chối không nhận chức Hội Trưởng. Có ai xung phong không?

72335 top -
Ha ha ha ha..........

72339 top -
Kính vợ đắc thọ
Sợ vợ sống lâu
Nể vợ bớt ưu sầu
Để vợ lên đầu
Là trường sinh bất tử
...
Đánh vợ nhừ tử
Là đại nghịch bất đạo
Vợ hỏi mà nói xạo
Là trời đất bất dung
Chê vợ lung tung
Là ngậm máu phun người
Gặp vợ mà không cười
Là có mắt không tròng
Để vợ phiền lòng
Là chu di tam tộc
Vợ sai mà hằn hộc
Là trời đánh thánh đâm
Vợ gọi mà ngậm câm
Là long lang dạ sói
Để vợ nhịn đói
Là tội nhân thiên cổ
Để vợ chịu khổ
Là bất tài vô dụng
Trốn vợ đi " ăn vụng"
Là ngũ mã phanh thây

Vợ hát mà khen hay
Là anh hùng thức thời
Khen vợ hết lời
Là theo trời hành đạo

(sưu tầm)

72341 top -
Sợ vợ lợi hay hại ?
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Phàm ở đời, không nhất thiết người chồng nào cũng sợ vợ . Nhưng thôi, chúng ta chẳng nhắc đến bọn người vô lương tâm, chỉ nhìn vợ bằng nửa con mắt đó làm gì. Ta chỉ nói đến chúng ta thôi, những người chồng luôn luôn nhìn đắm đuối vợ mình bằng hai con mắt đầy đủ. Và hai con mắt đó lúc nào cũng ánh lên vẻ tha thiết biết lỗi khi vợ cật vấn bằng một giọng nanh nọc: "sao, đi đâu mà giờ này anh mới vác mặt về?". Tất nhiên là ta biết ta đi đâu . Những người chồng đứng đắn như chúng ta thì chẳng bao giờ về trễ vì một lý do bậy bạ . Rõ ràng là ta đi họp về muộn. Nhưng lẽ nào lại nói điều đó ra khi vợ mình đang giận. Nói ra, có nghĩa là ta thét vào mặt vợ: "cô là kẻ chuyên nghi ngờ bậy bạ, không hề biết tí gì về công việc của tôi!". Ôi, lẽ nào ta lại nhẫn tâm đến như thế! Và nếu ta lỡ mồm nói ra, vợ ta cảm thấy bị mất mặt, nổi cơn lôi đình lên thì sao ? Tai họa ai chịu ? Thì còn ai nữa ngoài đôi tai sưng tấy lên vì bị véo của chúng ta, những người quen chịu trận. Vì vậy, lỡ rơi vào tình huống nan giải đó, tốt nhất là chúng ta im lặng ra vẻ biết lỗi . Chẳng có gì xấu hổ hết! Ông cha ta chẳng đã nói "im lặng là vàng" sau bao năm quen nhẫn nại trước các bà, các mẹ của ta đó sao! Vâng, ta im lặng và âm thầm xuống bếp, lục cơm nguội ra ăn, bởi vì sẽ chẳng có cô vợ giàu nguyên tắc nào lại đợi cơm khi chồng về muộn. Vả lại, vợ ta đã đứng chờ ngồi đợi mỏi mòn con mắt vì ta rồi, lẽ nào ta còn hành hạ cô ta nữa . Những người chồng biết điều hãy cùng ta lặng lẽ xuống bếp xới cơm ăn một mình, vừa ăn vừa gặm nhấm khuyết điểm của mình. Ăn xong thì hãy lo mà rửa chén, không phải cái chén ta vừa ăn mà cả một đống chén ngỗn nghện từ sáng tới giờ. Gặp thằng chồng khốn nạn thì chắc chắn nó sẽ mặt nhăn mày nhó, nhưng ta thì không, thậm chí ta còn nở một nụ cười hạnh phúc. Bởi vì ta đã quen những thử thách này rồi . Từ hồi lấy nhau đến giờ, ngày nào cũng thế, vợ ta cứ sợ ta bớt yêu nàng nên luôn luôn tạo điều kiện cho ta chứng minh tình cảm trước sau như một của mình. Cái đống chén này là một ví dụ . Vợ ta cứ tưởng ta không biết nên thử thách ta hoài! Ta xắn gối ngồi xuống (bởi ta đã kịp thay đồ đâu!), tay cầm nùi giẻ lên mà trong lòng cứ tội nghiệp vợ: ôi, nàng phải nhọc lòng thử thách ta biết bao, chứng


Tỏ nàng yêu ta lắm! Một người chồng mẫu mực phải biết cách rửa chén không gây tiếng động. Lúc này im lặng vẫn cứ còn là vàng! Bởi lúc ta ngồi rửa chén thì vợ ta đang ngủ. Nàng không đủ sắt đá để chứng kiến sự thử thách của mình và vì không nỡ nhìn chồng cặm cụi ngồi rửa một núi chén nên nàng đành phải đi ngủ. Và vì vợ ta đi ngủ, ta phải rửa chén bát êm thắm, lặng lẽ như một nghệ sĩ kịch câm chính cống. Dù sao thì trong chuyện này, tay nghề ta cũng cao lắm rồi . Bình tĩnh nhé, đừng sẩy tay! Ta dặn ta như thế, bởi vì một tiếng động vang lên vào lúc này có khác gì một quả bom nguyên tử nổ. Ai sẽ bảo vệ ta trước cơn thịnh nộ chính đáng của vợ? Không ai cả! Và cái tai tội nghiệp của ta một lần nữa lại chứng minh rằng "tai không chỉ dùng để nghe mà còn dùng để cho người khác trút sự phẫn nộ". Rửa chén bát, úp vào chạn xong, ta nhón gót đi lên nhà trên, nhón gót thay đồ, nhón gót đi ... Vệ sinh và cuối cùng nhón gót mò vào giường. Ô kìa, vợ ta đâu rồi ? Cô ta không có trong giường! Sau một thoáng bất ngờ, ta giận tím cả mặt. Không phải giận vì đêm nay ta lại ngủ một mình mà giận vì ta biết cô ta ở đâu rồi! Cô ta chơi bài tứ sắc ở nhà bên cạnh, các ông bạn đứng đắn của ta ạ! Đêm nào cũng thế, cô ta lỉnh đi chơi bài suốt đêm, có khi một, hai giờ sáng mới về. Nhiều đồ đạc trong nhà đã bắt đầu biến mất một cách kỳ quặc mà ta chưa dám hỏi . Hừ, sớm muộn gì ta cũng hỏi thôi (tất nhiên là muộn)! Sức khỏe cô ta thì sa sút thấy rõ (tai ta độ rày ít đau hơn). Cái hại của cờ bạc rành rành như thế mà cứ đâm đầu vào . Ta là chồng, ta biết phải làm gì trong lúc này chứ! Thế là ta xăm xăm bước qua nhà hàng xóm quyết kêu vợ ta về, mắng nhiếc cho một trận nên thân! Cái gì chứ việc này thì rõ ràng ta đúng. Ta ló đầu vào tìm kiếm. Kia, vợ ta kia rồi, cô ta đang xòe bài . Ta cố trấn tĩnh hắng giọng: - em ơi ... - anh làm cái trò gì đó? Vợ ta lạnh lùng hỏi, đầu không quay lại . Tim ta tự dưng chơi điệu đítxcô, mặc dù ta không thích nhạc trẻ. Đầu ta lỡ thò vào cửa, giờ không biết làm sao . Tự dưng rút ra mà không trả lời nghiêm chỉnh câu hỏi của vợ thì bất lịch sự quá. Mà để cái đầu trong nhà trong khi cái thân ngoài hiên thì coi không được. Tự nhiên, ta giận ta ghê, đâm đầu vô đây chi không biết! Vợ ta giải trí một chút mà ta cũng quấy rầy, thật là đồ vô lương tâm! Cuối cùng, ta cũng nghĩ ra được một câu đáng điểm mười: - anh tính qua hỏi em cần tiền không, anh đưa thêm! Tất nhiên là vợ ta không từ chối, sợ ta buồn. Còn ta thì dùng mấy trăm bạc mà chuộc được tính mạng, kể cũng hên! Thế là vợ ta ngồi thức bên đó, ta nằm thức bên đây . Cách nhau một bước, xa nhau nghìn trùng. Chuyện đó, đến nay vẫn còn! Ta nhờ tài học vấn uyên bác nên sợ vợ cũng có dựa trên cơ sở lý luận, nay muốn tìm người trao đổi kinh nghiệm hầu nâng lên thành một học thuyết triết học. Ta bắt chước lỗ tấn: "liếc mắt coi khinh nghìn lực sĩ. Cúi đầu làm ngựa cho vợ ta". Lỗ tấn nói là "trẻ con" nhưng không có "vợ ta" làm sao có "trẻ con"? Ta sợ vợ ta chứ có sợ vợ ai đâu mà xấu! Cũng từ lỗ tấn ta suy ra: "vợ nhờ chồng sợ mà thành hùm" (từ câu "rừng nhờ người đi mà thành đường"). Nghe chí lý thay! Ta vốn người hào kiệt, coi khinh nghìn lực sĩ, bình sinh chưa biết sợ ai, nhưng sở học lộn xộn nhớ lầm câu "nếu không có cái mình thích thì hãy thích cái mình có" thành câu "nếu không có cái mình sợ thì hãy sợ cái mình có". Gia tài ta chẳng có gì ngoài vợ nên từ đó đâm ra sợ vợ mà thành tật. Nay, tính can vợ bỏ bài bạc hoài mà không được, ta lại ngẫm ra "nếu cứ sợ cái không đáng sợ ắt sẽ hại cái không đáng hại". Ôi, phải chăng vì yêu vợ mà ta hại vợ? Hỡi các ông chồng đứng đắn giống như ta, hãy trả lời! Sợ vợ, lợi hay hại ?

-1982-

72345 top -

Khi đàn ông khóc.

Hai bà hàng xóm ngồi tán chuyện:

- Ðàn ông bao giờ cũng cứng cỏi hơn phụ nữ! Ðã bao giờ bà nhìn thấy chồng bà khóc chưa?

- Thấy nhiều rồi! Lần nào nộp tiền lương cho tôi mà mắt "lão" chẳng rưng rưng.

72407 top -
Tự sự của chàng sợ vợ

Sợ vợ là “nhược điểm” mà các đấng mày râu muốn giấu nhất và cũng khiến họ bị những người cùng giới dèm pha, chế giễu nhiều nhất. Sau đây là tâm sự của ba người trong cuộc.
Được chấm điểm 10 nhờ… sợ vợ
Thể chế gia đình tôi do bố tạo lập là “Trời không có hai mặt trời, nước không có hai vua, vợ phải phục tùng chồng”. Thế nên cụ vô cùng thất vọng, xấu hổ khi nếp nhà chẳng ảnh hưởng đến tôi. Nhìn tôi cum cúp làm theo lời vợ, bố bảo: “Mày cạo râu đi con ạ, để không ai biết mày râu quặp”.
Tôi cạo thật, nhưng đó là vì vợ tôi nói: “Công việc của anh không hợp với bộ râu ngổ ngáo này đâu, anh cạo đi cho nó lịch sự”. Trước cũng nhiều người bảo thế, nhưng chỉ vợ nói tôi mới thấy có lý, dù nàng chẳng đưa ra lập luận gì sắc bén hơn. Có lẽ vì nết “tòng thê” đã ngấm vào tận từng tế bào của tôi. Trước khi cho tôi lồng nhẫn đính hôn vào tay, nàng thỏ thẻ: “Ở cơ quan anh đã là sếp rồi, về nhà anh nhường chức ấy cho em”.

Giờ thì tôi nổi tiếng vì tính sợ vợ. Cũng lạ, trần đời tôi chưa sợ ai. Sếp nể tôi, chỉ lo công ty khác mời mất. Nhân viên thì nghe lời tôi răm rắp. Đừng hòng ai dọa dẫm, bắt nạt được tôi trong mọi chuyện. Thế nhưng trước nàng, bao nhiêu dũng khí của tôi biến đâu mất. Mà nào nàng có phùng mang trợn mắt gì cho cam, lúc nào cũng nhỏ nhẹ. Đôi khi nổi điên vì những lý lẽ ghê gớm được thốt ra bằng cái giọng thỏ thẻ đó, tôi quắc mắt định gầm lên, lập tức nàng nhìn tôi với vẻ cam chịu và oán trách đến nỗi tôi thấy mình là kẻ vũ phu, thô bỉ, thế là “hạ cờ”. Tôi tự thấy mình vậy là khôn ngoan, vì nếu nàng không thèm thỏ thẻ nữa thì tôi chỉ có nước cúi đầu van xin.
Có lúc bên nhau, tôi hỏi: “Để chồng em phải mang tiếng sợ vợ, em không thấy áy náy sao?”. Nàng cười rõ tươi: “Nhờ thế mà tất cả lũ bạn em đều chấm anh là người chồng điểm 10 đấy. Chồng chúng nó cũng tốt, cũng giỏi giang, nhưng chỉ được điểm 9 thôi vì không biết sợ vợ”. Hóa ra cái mà tôi cho là điểm yếu duy nhất của mình lại giúp tôi thành Mr Hoàn hảo sao? Biết bị dụ dỗ, tôi vừa buồn cười vừa cú, nhưng rồi lại ngoan ngoãn nhận cái thơm của nàng vào má khi nhận ra rằng, với một gã sợ vợ như tôi, được vợ chấm điểm 10 mới là quan trọng, còn người khác thì… đành vậy.
“Vợ tớ bảo thế!”
Có thể nói vợ tôi hoàn toàn yên chí khi lấy tôi bởi hồi yêu nàng, tôi đã bô bô với lũ bạn: “Nhà tao có gene sợ vợ. Ông già tao chỉ nghe bà già ho một tiếng đã phát sốt lên rồi. Đến lượt tao cũng thế thôi”. Lạ một cái, lũ quỷ kia không thằng nào trêu ghẹo tôi, mà nâng ly bia lên “dô” ầm ầm. Chắc chúng nghĩ tôi bốc phét để nịnh nàng.
Nhưng khi tôi đã yên bề gia thất thì “phẩm chất” của tôi làm lũ bạn điên tiết. “Bia hả? Tuyệt! Tao đến ngay? Cái gì? Bảy giờ tối mới bắt đầu á? Giờ đó tao phải về ăn cơm với vợ”. “Thôi uống với chúng mày cốc này rồi tao về, đến giờ giới nghiêm rồi”… Tôi bị lũ bạn sỉ vả thậm tệ cả khi có mặt và vắng mặt. Chúng nó đứa nào cũng hoành tráng. Đang uống, vợ gọi, đứa cúp máy không thèm nghe, đứa quát: “Ăn rồi ngủ đi, còn lâu mới về”. Thằng Tùng còn kể, nó dạy vợ ra trò, có gì không vừa ý là quát, cô nàng chỉ biết rơm rớm nước mắt. Vợ tôi thì không hề bị quát cũng khối lần rơm rớm nước mắt, nhưng sao tôi chả thấy tí khoái chí nào, chỉ cảm thấy tội lỗi. Thôi, đã là số nô bộc thì đành chịu vậy, vấn đề là làm sao cho tụi bạn kia mất điện, đừng có suốt ngày lôi “cái thứ đội vợ lên đầu” là tôi ra xài xể.
Thế là tôi lại áp dụng chiêu trơ lỳ ngày trước. Đi họp lớp, chúng bắt tôi ngồi “mâm dưới” với lũ đàn bà, tôi ngoan ngoãn cắp bát xuống ngay. Giữa đám vịt giời ấy, tôi cao giọng ca tụng vợ, ra điều nhất vợ nhì giời, khiến các nữ nhi lớp tôi vô cùng tiếc rẻ, nghĩ phải chi hồi đó yêu tôi thì giờ đã được ngồi lên ngai vàng rồi.
Hôm khác, đang nhậu thì nhận ra đã đến giờ về, tôi đứng phắt dậy. “Này, mày sợ có ai tranh mất chức vô địch sợ vợ của mày hay sao?”, một thằng nói. Tôi tuyên bố: “Đàn ông phải sợ vợ thì mới làm nên được”. Lũ bạn đang ngơ ngác không hiểu cái “định lý” này ở đâu ra thì tôi nói luôn: “Vợ tao bảo thế!”. Chúng cười ầm, coi như tôi hết thuốc chữa. Và vì bó tay với tôi rồi nên dần dần chúng cũng chán, không thèm mổ xẻ tôi nữa.
Nhưng cái tuyên ngôn “sợ vợ mới làm nên” cũng đúng đấy chứ. Tuy không phải ông này ông nọ nhưng đám bạn có ai thu nhập cao như tôi? Có vợ đứa nào được ở nhà to như vợ tôi? Mà chắc chắn vợ chúng không thể mãn nguyện bằng vợ tôi được. Không làm cho vợ hạnh phúc thì sao đáng mặt đàn ông kia chứ.
Vợ ơi, đừng nhầm!
Tôi tuổi Sửu, còn bà xã tuổi Dần, nên việc ai phải sợ ai đã là trời định rồi. Nàng lại thông minh, sắc sảo, đã nói cái gì thì chặt chẽ, khúc triết, không ai cãi được. Đến bố mẹ tôi còn “kiềng” nàng, kể gì đến tôi?
Nàng nói hầu như chuyện gì cũng đúng, tôi đồng ý ngay mà không phải “lăn tăn” gì. Biết nghe lời phải mới là trượng phu. Phần lớn chuyện trong nhà được giải quyết theo ý nàng, dù ý của tôi cũng được tham khảo nhưng cuối cùng tôi đều nhận ra, nàng đúng. Nàng lại nóng tính, nên đôi khi có không đúng thì tôi cũng tạm nhường, chờ dịp nói sau. Cố giành phần thắng khi đối phương đang mất bình tĩnh có được coi là phải bao giờ. Vả lại, vợ tôi tuy mạnh mẽ nhưng lại rất dễ phát ốm khi có chuyện không như ý. Mỗi lần như thế, tôi lại xót xa và tự hứa cố gắng không đẩy nàng vào tình trạng này nữa.
Cuộc sống cứ yên ả trôi. Tôi hạnh phúc vì biết nàng yêu tôi, dù có lẽ không bằng tôi yêu nàng. Nhưng rồi càng ngày, nàng càng muốn khẳng định vị trí nữ chúa của mình, và địa vị của tôi càng thấp đi. Các con tôi cũng nhận ra điều đó và khi cần xin gì hay cần một phán quyết, chúng chỉ hỏi mẹ. Tôi thấy mình sai rồi.
Lần ấy tôi bảo vệ ý kiến của mình trong một chuyện mà vợ chồng bất đồng. Nàng ngạc nhiên, nhưng vẫn quyết đi đến cùng, và kết quả là một trận chiến trời long đất lở. Vợ tôi ra tối hậu thư: “Anh làm em thất vọng quá. Chúng mình chia tay”, và sững sờ khi tôi đồng ý một cách bình thản.
Dĩ nhiên chúng tôi không ly dị được, vì vẫn yêu nhau. Nhưng từ đó, nàng nể chồng hơn, không lấn lướt nữa. Tôi thì vẫn sợ vợ thôi, vì tôi tuổi Sửu, vợ tuổi Dần, và nàng lại thông minh, làm 10 việc thì 9 việc đúng. Có điều với cái việc thứ 10 không đúng ấy, chú trâu là tôi quyết cãi lại nàng hổ đến cùng. Và nàng rốt cục cũng đã hiểu rằng, tôi sợ vợ là vì yêu nàng, nể nàng, chứ đâu phải vì lo bị nàng ăn thịt.

Lam Giang (Báo Đất Việt)

72498 top -
Tôi là người không sợ vợ, chỉ có điều là ở nhà chuyện lớn do tôi quyết còn chuyện nhỏ do BX tôi quyết. Từ lúc cưới nhau đến giờ chưa xảy ra chuyện lớn bao giờ, chỉ toàn chuyện chuyện nhỏ không à.

72542 top -
Chào các Anh Hội SOVO!
Đọc bài của Anh Trihuynh , em cười đau cả bụng , phàm ở đời làm gì có đàn ông nào sợ vợ nhiều như thế chứ ! mà nếu các Anh có sợ chị em phụ nữ nhiều hơn thế nữa thì cũng đâu có sao , yên nước lợi nhà mà phải không quý Anh ? và được vợ yêu vợ hãnh diện vì có được ông chồng “ quá lý tưởng “ hii
Nói nhỏ quý Anh , chị em phụ nữ chúng em không tệ như các anh lên án vậy đâu , không phải là sợ vợ mà đính chính lại là các Anh “ nể vợ “ . Vợ mình mình nể có gì mà sợ chứ , không những nể vợ mình mà còn nể luôn vợ hàng xớm thì tuyệt vời hơn , các Anh chưa đạt được điểm này thì nên phấn đấu để trở thành các Anh chồng “ lý tưởng” trong tương lai nhé ! Cảm ơn các Anh thật nhiều , vì nhờ có các Anh” nể vợ “ chị em chung tôi mới có được hạnh phúc và hãnh diện với bạn bè như ngày hôm nay .

72551 top -
Ý bác lieuvh nói rằng "mấy gã" ... đi ngoài ra nước này sovo hơn "mấy gã" ở trong nước chắc?!? Hu hu...

Có... "gã" vua kia, sau mấy năm ngồi trên ngai vàng, một ngày thấy người... yếu quá nên họp quần thần để bàn việc truyền ngôi, Ngài phán:
"Hôm nay trẫm họp các khanh lại là để bàn việc truyền ngôi, cả đời trẫm muốn làm một minh quân, ngặt nỗi trẫm sợ vợ quá nên đã phạm nhiều sai lầm, nay tuổi chưa cao nhưng... sức đã yếu, trẫm muốn truyền ngôi cho các hoàng tử, nhưng nhìn kỹ thằng nào cũng sợ vợ, có thằng còn sợ hơn trẫm, sợ sẽ lại có hại cho bá tánh nên trẫm quyết định họp tất cả các quan lại, lựa chọn một người dũng cảm để truyền ngôi vậy trẫm truyền: "Ai trong các ngươi sợ vợ thì hãy bước qua một bên, ai không sợ vợ thì đứng lại tại chỗ!".
Một không khí căng thẳng lập tức bao trùm lên triều đình, các quan văn lấm lét nhìn nhau rồi rón rét bước dần dần sang một bên, các quan võ uy dũng là thế cũng chẳng khá hơn, các ngài còn... run hơn các quan văn, vị này... dìu vị kia, tất cả đều dần dần bước sang một bên, cuối cùng chỉ có một vị quan duy nhất còn đứng lại, "gã vua" xoa tay hài lòng, Ngài phán: "Ít nhất phải thế chứ, triều đình này cũng còn một người không sợ vợ!". Rồi ngài hỏi tiếp:
"Này khanh, hãy nói cho trẫm biết, khanh thật sự không sợ vợ hay sao?". Cả triều đình chờ mãi hồi lâu mới nghe một giọng nói yếu ớt cà lăm cà cặp cất lên từ gã quan cực kỳ can đảm đó: "Dạ... dạ... dạ... bẩm... hổng... phải thế... đâu... ạ, xin... xin... đừng... truyền... truyền... ngôi... cho... thần, thần... xin... bệ hạ!!!".
"Gã vua" nổi nóng quát: "Vậy sao không bước qua một bên... mẹ nó đi, còn đứng lại đó làm gì?". Gã quan run rẫy bẩm :"Dạ... dạ... dạ... Tại... tại... vì... vì thần nghe bệ hạ... nhắc đến... chữ... vợ, thần... thần... sợ quá bước... bước... không nỗi nên đành phải đứng lại đấy ạ, hổng tin, xin...xin bệ hạ nhìn...nhìn... dưới chân thần thử xem!!!".
Nghe nói thế, cả triều đình cùng "gã vua" định thần nhìn lại thì thấy dưới chân tên quan cả gan ấy có một... vũng nước chảy lênh láng tự hồi nào! Hiểu ra cớ sự, "gã vua" thở dài phán: "Mẹ nó, vậy mà nãy giờ thấy có mình nó đứng lại, tưởng ít nhất cả triều đình này cũng còn có một người dũng cảm như nó, hổng ngờ nó còn sợ vợ kinh hơn trẫm!!!".
Vừa nói dứt lời, mọi người bỗng thấy "gã vua" bật dậy, phóng thẳng bằng chân không ra cửa hông, vọt nhanh còn hơn cơn gió, bỏ lại... đôi hài thêu gấm chưa kịp mang...
Mọi người giật mình ngoái đầu nhìn lại và hiểu ra khi thấy bóng dáng hoàng hậu thấp thoáng... xa xa ngoài cổng tam quan!!!

72694 top -
Hehe, hình như vợ anh Lancom đang đi du lịch xa nhà thì phải? Hèn gì ảnh mạnh miệng ghê và mình còn nghe nói BX ảnh chưa biết có topic này nữa đó!Hehe...Các anh phải học ảnh là phải nói tốt về mấy bà xã chứ còn nói xấu mấy bả thì chít chắc đoá! Hahaha.

72874 top -
Mới bước vào cửa thấy một Bác ngồi bệt dưới đất mặt buồn rũ rượi ,nước mắt lưng tròng,ăn nói không ra lời...nhìn kỹ thì thấy mình mẫy sưng vù ,mắt bầm môi nẽ..chẳng lẽ Bác bị bệnh " Cha truyền con nối " sao?..

72880 top -
Xin chào các anh hội SOVO,
Trước tiên em xin hoan nghênh anh lieuvh đã mở ra hội SOVO này bỏi vì ai có hay không có cùng tâm trạng cũng có thể vào đây để trút bầu tâm sự.
Như em đây,chồng em có 1 ít hơi hám SOVO nên em rất bưồn phiền và đã dụ anh ấy :"VDT mới mở hội SỜ VÔ [không ám nói là SOVO]anh vô coi mà học hỏi thêm anh nhé"anh ấy nói:"Hội SỜ VÔ là hội gì?thôi không vô đâu,lỡ sờ vô rồi mà không biết đuòng bưông ra thì khổ."Đó mấy anh thấy chưa ,mới có bi nhiêu mà đã không chìu em rùi.hic.hic..
Em đọc bài của anh tamchi có câu hỏi :"SOVO có lợi hay có hại?"Em xin trả lời là có lợi quá đi chứ ạ.Từ SOVO nghe ghê gớm chứ thật ra nó diễn đạt đuọc sự chìu chưộng và tôn trọng của chồng đối với vợ mình đó thôi ,có phải không phái đep chúng ta!.Thiết nghĩ người phụ nữ "yêu ai! yêu cã một đời.."như vậy để đền đáp công ơn to lớn ấy các đấng mày râu phải làm gì đây?!Yêu nàng thì phải chiu nàng ,nhịn nàng thì mấy chàng lại nói là SOVO nghe không phải chút nào ,sợ vợ mình chứ có sợ vợ ai đâu ,có vậy thí muốn gì đuọc nấy liền thôi.Đó là cái lợi đó ạ!
Em rất cảm kích các anh trong VDT đã có tấm lòng nhân ái ,tấm lòng nhiệt huyết ,tấm lòng...còn nhiều nữa không kể xiết, nhưng đặc biệt là tấm lòng SOVO nũa,thật đáng khen thay!
Chửi chồng,chồng khen giỏi văn.
Đánh chồng, chồng khen giỏi võ.
Vừa đánh vừa chửi chồng khen văn võ song toàn.
Trùi ui!đọc đuọc mấy câu này chắc mấy em trai đang cặp bồ hết dám lấy vợ wa'.hi.hi...

73136 top -
TH thì không muốn tranh chức hội trưởng hội SOVO của anh lieuvh hoặc anh minhdung, vì TH chẳng bào giờ sợ vợ.

Công việc của TH thì hay đi tiếp khách hàng thường xuyên, một tháng cũng độ 15 lần, lần nào về đến nhà cũng quá 12 giờ đêm, nhưng vợ TH nào dám xúc phạm TH bất cứ điều gì.

Cứ mỗi lần TH đi về khuya như vậy, vợ TH đều ngoan ngoãn quỳ xuống chấp hai tay mà lạy xin TH, mấy anh chị thấy TH uy lực không? Vợ TH vừa quỳ, vừa chấp hai tay lạy và khấn: 'Cái thằng chết tiệt kia, mày ra nhanh để bà bảo rồi bà còn phải đi ngủ nữa. Ha ha, vì lúc đó TH đang định cư dưới gầm giường mà...

Thấy chưa, TH đâu có sợ vợ đâu.

73144 top -
Hi anh Lancom,
Em đồng ý với anh cả 2 tay luôn! Nói với anh nhưng phải nhìn trước sau thật kỹ rồi mới dám nói đó! Hehe
Cũng may là BX em cũng thường xuyên vào đây xem?????? Hahaha
Có ai hiểu được ý mình không vậy? hehe

73151 top -
Anh em viết bài đọc vui quá,nhưng sự thật thì ít có cái Đình Ông nào lớn hơn cái Miếu Bà,mình thì ngày truóc mới cưới về cũng ngang tàng lắm ko coi bx ra gì và bx mình cũng thuong mình lắm,lần nào mình đi nhậu với bạn bè về cũng hay to tiếng với bx mình,và chuyện gì đến rồi cũng đến,trong 1 lần nhậy say về nhà làm trời thì bx cũng ngoan ngoãn nghe lời và chiều chuộng lắm,nhưng khi lăn ra ngủ thì bx mình lấy dây trói chân tay mình lai và gom đồ bồng con về Bến Tre quê của bx mình,cũng may nó ko bịch miệng nên mình tỉnh dây kêu cứu và được hàng xóm mở cửa tháo dây cho chứ ko đói và khát chắc chết,khi bx mình di du lịch 3 ngày từ Bến Tre city về mở miệng cười với mình rất tươi và nói " Anh dược Voi rồi mà anh còn đòi luôn Hai Bà Trưng thì đâu có được",đúng là 1 lần tỡn tới già ( chuyện kể thôi chứ ko phải mình nha )

73306 top -
Hội SOVO
1, 2, 3

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Update
PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image